Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.
cũng là nguyên nhân cô mãi không dám quen bạn trai. Xem mắt hết lần này đến lần khác đều không để người ta biết gia cảnh của mình, kết quả thất vọng hết lần này đến lần khác, hiện thật luôn tàn khốc như thế. Gặp được Tiểu Hùng là ông trời đã định sẵn, Tiểu Hùng đơn giản lại chân thật khiến cô cảm nhận được con người không phải ai cũng hám lợi, lợi dụng như thế, không có xung đột lợi ích, chỉ có chân thành trao nhau, chỉ có tình yêu trong sáng.
Thật ra về công ty của ba làm trước thời hạn cũng không phải là quyết định sai lầm, ít nhất cô có thể làm quen với tình hình công ty trước. Ba từng nói trong nhà chỉ có một mình cô, công ty sớm muộn gì cũng giao cho cô, không thể vì tính tùy hứng của cô mà để cả công ty bị một số người tham lam lợi dụng, dù sao họ hàng vẫn đang nhìn chằm chặp miếng thịt béo này. Cô từng hỏi Tiểu Hùng, nếu ngày nào đó cô không còn là cô, bị đè ép bởi quá nhiều trách nhiệm, khi đó anh sẽ làm sao? Tiểu Hùng trả lời cô thế này “Anh làm hết sức mình để em hạnh phúc, chí ít anh sẽ cố gắng hết sức để giảm bớt áp lực cho em.” Cô còn hỏi anh “Nếu em không còn là người anh từng biết, anh còn yêu em không? Giống như bây giờ, thành tâm, nhiệt tình yêu em?” Tiểu Hùng cười cười nhéo mũi cô “Ngốc quá, sao anh không yêu em được chứ? Cho dù tương lai em có ra sao, anh vẫn yêu em như trước.”
Cất đồ xong, cô thấy đồ mua đã hòm hòm, nhiêu đây cũng đủ cho Tiểu Hùng cùng với đồng đội anh ăn rồi bèn đóng cốp xe lại, mở cửa chuẩn bị lái về nhà.
“Tu Dĩnh…” Bỗng dưng cô nghe có tiếng người gọi đằng sau.
Tu Dĩnh quay đầu, quân phục chói mắt, còn có quân hàm thiếu tá trên cầu vai lấp lánh dưới ánh mặt trời khiến mắt Tu Dĩnh hoa lên.
“Phương Thành?” Cô nhíu mày.
“Thật khéo, gặp nhau ở đây.” Phương Thành mỉm cười.
Tu Dĩnh không tin, độp lại “Sợ là anh cố ý chờ ở đây thì có?” Làm gì có chuyện trùng hợp thế? Vừa mới gọi điện thoại xong thì đã gặp ở cổng rồi.
“Thật sự là trùng hợp mà.” Phương Thành vẫn cười như cũ.
Anh nhìn Tu Dĩnh chằm chằm, hôm nay cô ăn bận hết sức xinh đẹp, mặc sơ mi trắng ôm sát người, quần đùi bảy tấc màu trắng, cách ăn mặc thế này lộ ra dáng vẻ gợi cảm của cô. Trên mặt đeo kính râm che đôi mắt lại, có vẻ thần bí, trong mắt anh, cô như vậy rất đẹp, rất mê hồn, nhưng nghĩ đến chuyện cô là bạn gái người khác, trong lòng lại có phần không cam, song đó lại là chuyện anh bó tay.
“Tu Dĩnh, hôm nay em thật đẹp.” Miệng anh thốt lên lời khen ngợi.
Tu Dĩnh tháo kính râm xuống giắt ở cổ áo, sau đó dựa lưng vào xe, cô nói “Phương Thành, có phải anh bám theo tôi không?”
“Tu Dĩnh, chúng ta nói chuyện đi.”
Tu Dĩnh nhìn chung quanh đáp “Có việc gì thì nói ở đây luôn đi.”
Phương Thành lại nói “Chỗ này đông người qua lại, hơn nữa nắng chiếu, em không sợ đen à? Chúng ta tới quán bên kia ngồi chút đi, em còn chưa ăn mà.” Thấy cô có vẻ chần chừ, anh thừa cơ bồi thêm “Chúng ta là bạn, chẳng lẽ em không muốn xem anh là bạn? Hay em sợ người khác hiểu lầm?”
Cuối cùng Tu Dĩnh vẫn quyết định đi theo anh ta qua quán ăn đó, nguyên nhân là bọn họ đứng trước xe nói chuyện thế này làm một số người chú ý.
“Anh nhanh hết phép vậy à? Không phải tới một tháng sao?” Tuy Tu Dĩnh có thái độ lạnh nhạt với Phương Thành song cũng phải tìm chuyện mà nói.
“Trong sở có việc nên phải về sớm. Tu Dĩnh, anh đi tuyến xe ngày 12, em có thể tiễn anh đi không?” Phương Thành nhìn cô mong ngóng, hi vọng cô đồng ý.
Tu Dĩnh ngẩn ra, liền đáp “Xin lỗi, không khéo là ngày hôm đó tôi bận rồi.”
Phương Thành thoáng thất vọng “Tiễn anh đi cũng không được sao?”
“Ngại quá, quả thật là hôm đó tôi có việc.” Tu Dĩnh “vô tình” cự tuyệt.
“Có thể nói cho anh biết là việc gì không?” Phương Thành chưa chịu thôi.
Tu Dĩnh không khách sáo, đáp lại “Chúng ta đúng là bạn nhưng còn chưa tới mức tôi đi đâu phải báo cáo với anh.”
Tu Dĩnh nhẫn tâm, giây phút đó Phương Thành bị cô tổn thương rất nặng. Tuy cô có áy náy trong chốc lát nhưng lập tức bình thường trở lại.
Ngày hôm đó, Tu Dĩnh bận bịu chuẩn bị đồ đi thành phố X, mua rất nhiều món, cảm thấy không đủ lại chạy đi siêu thị mua thêm, cứ lặp đi lặp lại như thế mấy lần, nhét đầy một cái vali lớn. Chẳng những mua đặc sản cho Tiểu Hùng, còn đặc biệt đến salon tóc tỉa tót lại một chút. Vì một câu thích tóc dài của Tiểu Hùng, cô cố tình nuôi tóc dài ra, tuy không dài lắm nhưng cũng mấp mé vai, không thể uốn nên cô duỗi luôn. Nhìn cô gái xinh đẹp trong gương, cô hết sức hài lòng dáng vẻ hiện giờ của mình.
Đêm trước khi khởi hành, Tu Dĩnh lại đăng nhập lên QQ, diễn đàn. Cô thấy Đồng Diệp tìm cô, hỏi cô mua vé xe xong chưa? Cô trả lời ngày mai mình đi nhưng Đồng Diệp lại không thể xuất phát cùng lúc với Tu Dĩnh, bởi vì cô ấy được duyệt nghỉ nhưng trễ mấy ngày.
Chị Đồng Diệp, chúng ta vẫn gặp nhau ở thành phố X chứ? Tu Dĩnh ngẫm nghĩ, gõ một hàng chữ qua.
Đồng Diệp: Gặp chứ, sao lại không? Em tới trước, tới đó chúng ta lại hẹn thời gian sau nhé.
Trò chuyện với Đồng Diệp một lát, cô lại dạo quanh diễn đàn, có mấy chị em đang nói chuyện gặp nhau và