Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1902 lượt.
o 1 – 10. Phải rồi, mọi người cũng chỉ có thời gian vào mấy ngày nghỉ, cũng chỉ có ngày nghỉ mới đến doanh trại thăm chồng hoặc bạn trai mình được. Vừa nghĩ tới ngày mai lên xe lửa, qua hôm sau là gặp được Tiểu Hùng, cô vui vẻ hẳn lên.
Lên mạng được một lúc thì Tiểu Hùng gọi điện, cô hào hứng bắt máy. Tiểu Hùng gọi điện luôn đúng giờ, thông thường nếu không gọi trước giờ điểm danh thì sau khi tắt đèn sẽ gọi. Có lúc là chui vô toilet hoặc nhà tắm gọi, có lúc trốn trong chăn gọi cho cô.
Hồi đầu nhóm binh sĩ còn nghe lén xem hai người nói gì, chừng sau bọn họ cũng lười đi làm chuyện rỗi hơi như vậy, tạo thời gian thân mật nhiều hơn cho hai người yêu nhau.
Nói chuyện một chút mà tới mấy tiếng đồng hồ. Bởi vì hai ngày nữa là gặp mặt rồi khiến hai người đều kích động quá mức, nói mãi không dứt. Mãi sau, Hùng Khải phát hiện đã rạng sáng, sực nhớ hôm sau cô phải lên tàu liền kiên quyết bắt cô đi ngủ song nói gì Tu Dĩnh cũng không chịu.
“Em ngủ sớm một chút, mai còn phải dậy sớm lên tàu nữa, nếu không sẽ mệt lắm.” Hùng Khải lải nhải như ông già.
“Không chịu, em muốn nói chuyện với anh. Mai tám giờ rưỡi tàu mới chạy, đi kịp mà.” Kiểu gì Tu Dĩnh cũng không chịu gác máy.
“Ngoan, cục cưng, nghe lời. Hôm nay ngủ sớm một chút, nếu không sức đâu em ngồi tàu lâu thế được. Ngày mốt là chúng ta gặp nhau rồi, bây giờ không được, ngoan, ngủ đi.” Hùng Khải dỗ.
“Không chịu, em muốn nói.” Tu Dĩnh nũng nịu.
“Cục cưng, không nghe lời là anh giận đó. Ngoan ngoãn đi ngủ, ngày mốt anh ra ga đón em.” Hùng Khải cố ý sầm mặt nói, hối cô mau đi ngủ, bây giờ đã rạng sáng, không ngủ mai làm sao cô dậy nổi.
Làm nũng đủ trò cũng không đạt được mục đích, Tu Dĩnh đành ngoan ngoãn đi ngủ nhưng không sao thiếp đi được. Trong óc cứ hiện lên cảnh gặp Tiểu Hùng lần đầu, nhớ tới lần đầu tiên ở phi trường anh ào tới ôm cô, lần đầu tiên bên ngoài phòng tắm anh nhẹ nhàng hôn cô, cảm giác đó quá tuyệt vời. Mỗi lần nhớ lại, cô không khỏi run rẩy, trái tim lơ lửng.
Kết quả hưng phấn là ngày hôm sau vác cặp mắt gấu mèo.
Sáng sớm cô đã ra khỏi nhà, cứ tưởng ba mẹ không biết, ai ngờ ba cô đã chờ trong nhà xe, chẳng biết là chờ bao lâu rồi.
Lúc ông Tu gọi cô, cô sửng sốt, buột miệng “Ba, sao ba…”
“Có phải đi thăm Tiểu Hùng không?” Ông Tu cũng chẳng vòng vo, hỏi thẳng.
Tu Dĩnh không chối nhưng cũng không trả lời.
“Lên xe đi, ba chở con ra ga.” Ông Tu biết hết, mở cửa xe cho cô lên.
Trên xe, ông Tu chỉ chăm chú lái không nói tiếng nào. Tu Dĩnh biết, nhất định hai ngày nay cô bận rộn mua sắm khiến ba cô nghi ngờ, không biết mẹ có biết không thôi.
“Ba, sao ba biết con muốn đi thăm Tiểu Hùng?” Không nhịn được, cô thốt lên.
“Chuyện của con, có gì mà ba không biết, chỉ là không nói mà thôi.” Ông Tu lạnh nhạt quăng một câu.
“Ba không phản đối à?”
“Phản đối có tác dụng à? Ba phản đối con sẽ không đi chắc?” Ông Tu vặn lại.
“Đương nhiên là vô dụng rồi, ba với mẹ có phản đối cỡ nào đi nữa con cũng đi thăm Tiểu Hùng.” Tu Dĩnh kiên quyết.
Tuy ông Tu khó chịu với giọng điệu của con gái nhưng vẫn nói “Nếu đã vô dụng, không bằng ba đồng ý quách cho xong.”
Tu Dĩnh vui vẻ chồm qua hun chụt lên mặt ông một cái “Ba, ba tốt quá, con yêu ba.”
Ông Tu nắm chặt vô lăng, trừng cô “Con bé này, ba mày đang lái xe, lấy mạng ra đùa à.”
Lúc hai người đến ga xe lửa, còn một tiếng nữa mới tới giờ tàu chạy, ông Tu dẫn Tu Dĩnh lên lầu hai quán ăn, hai cha con đi sớm quá, chưa kịp ăn sáng.
“Khéo vậy, chú Tu, Tu Dĩnh.” Vừa ngồi xuống, bên cạnh có tiếng nói vọng tới.
Tu Dĩnh ngước lên lại thấy gương mặt đầy mụn trứng cá của Phương Thành, nghĩ bụng: vì sao đi đâu cũng đụng anh ta nhỉ?
“Trùng hợp thật, Tiểu Phương, sao cháu cũng…” Ông Tu vừa thấy Phương Thành, mặt mày hớn hở.
Phương Thành đưa cho ông một điếu thuốc, đáp “Hôm nay cháu về sở nghiên cứu. Ồ, chú Tu, hai người định đi đâu à?”
“Phải, Dĩnh Dĩnh nhà chú định đi du lịch nên chú đưa nó ra ga.”
Tu Dĩnh cúi đầu ăn. Nói thật, cô không phản cảm với Phương Thành nhưng cũng không có hảo cảm, không rung rinh tí nào với chuyện Phương Thành theo đuổi cô. Thế nên anh ta cứ việc nói chuyện với ba, cô không muốn xen vào.
Phương Thành nói chuyện nhưng mắt cứ nhìn Tu Dĩnh chằm chằm. Hôm nay Tu Dĩnh vẫn ăn bận xinh đẹp như thế, váy liền thân màu trắng, trước ngực có một hàng nút, váy không dài nhưng lại phô bày hết dáng người hoàn mỹ của cô, bên ngoài khoác một cái áo choàng không tay nhỏ, đội một cái mũ vải rộng đơn giản, vành mũ còn đính một đóa hồng nhỏ, chẳng những không thô ngược lại có nét gì đó hồn nhiên hoạt bát, càng toát lên nét thanh nhã. Phương Thành thật sự ghen tị với người đàn ông có được cô, có thể chiếm được lòng Tu Dĩnh, anh cái gì cũng không được, đến một cái nhìn của Tu Dĩnh cũng không, càng nghĩ càng chua, càng chua thì càng bất bình.
Ánh mắt nóng rực của anh ta, Tu Dĩnh biết nhưng vờ như không thấy, chỉ hơi gật đầu nói vài câu khách sáo xong lại giả bộ bận rộn, bận ăn. Trái lại ông Tu trò chuyện với Phương Thành rất vui vẻ, ai cũng nhận ra