Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1899 lượt.

được, ông Tu rất thích Phương Thành, chỉ có con gái ông không thích mà thôi.
Tu Dĩnh nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng, nói một tiếng với ông Tu mình đi ra ngoài chờ, bất kể ánh mắt của Phương Thành nhiệt tình cỡ nào, bỏ đi ra. Không lâu sau, ông Tu cũng ra theo, còn có Phương Thành.
Tu Dĩnh đang bực bội thì Tiểu Hùng gọi tới. Cô mặc kệ hai người kia, sung sướng trốn qua một bên nghe điện thoại. Trong điện thoại, Tiểu Hùng khá hào hứng, cứ nói miết “Cục cưng, sắp gặp được em rồi, muốn ôm em, hôn em quá đi.”
Tu Dĩnh sướng ngất ngây, miệng lại nói “Dẻo miệng, anh nghiêm túc chút được không, mồm miệng trơn tuột như thế từ hồi nào vậy?”
“Cục cưng, anh nói thật lòng mà, rất muốn ôm em, hôn em.”
“Vậy em muốn hôn bây giờ.” Tu Dĩnh hoạnh hoẹ, biết anh không thể hôn cô được nên muốn làm anh khẩn trương chơi.
Mặt Hùng Khải lập tức đỏ bừng, thấy đồng đội bên cạnh nhìn anh có vẻ nghi ngờ, anh lắp bắp thì thầm “Bên cạnh có người, hôn ngại lắm.”
“Không chịu, em muốn anh hôn bây giờ, bằng không tới nơi em không cho anh hôn.” Tu Dĩnh càng cố tình khó dễ anh.
Mặt Hùng Khải càng đỏ, liếc binh sĩ một cái, trốn vào góc tường khe khẽ hôn “chụt” một tiếng vào tai nghe.
Tiếng “chụt” này tuy rất rất khẽ nhưng Tu Dĩnh vẫn nghe được, cô mím môi cười khẽ, lại nghiêm trang nói “Không nghe thấy.”
Hùng Khải lại “chụt” một tiếng, tiếng này có vẻ lớn hơn. Tiếng chụt này Tu Dĩnh nghe được, binh sĩ trong phòng cũng nghe thấy, mọi người đều tò mò nhìn qua.
“Không đủ.” Tu Dĩnh được voi đòi tiên.
“Cục cưng, đừng làm quá mà.” Mặt Hùng Khải đỏ như phát sốt, nghe Tu Dĩnh nói, anh cố ý sầm mặt.
“Không đủ không đủ, anh hôn hay không?” Tu Dĩnh nũng nịu làm bộ hung dữ.
Hùng Khải đầu hàng “Anh hôn, anh hôn được chưa?” Nói rồi lại “chụt” một tiếng vào tai nghe, lần này âm thanh lớn hơn nhiều.
Bên cạnh vang lên tiếng cười trộm của binh sĩ, mặt Hùng Khải thối hoắc, đưa điện thoại ra xa rống lên “Biến biến biến, cười nữa tăng huấn luyện của các cậu lên!”
Anh nói xong, nhóm binh sĩ không kềm được cười phá lên.
Tu Dĩnh nghe không sót tình hình bên đó, mặt cũng đỏ ửng.
Chuyến tàu của Tu Dĩnh bắt đầu soát vé, ông Tu giúp cô mang đồ vào ga. Phương Thành đứng đằng sau, ánh mắt một mực rơi trên người Tu Dĩnh, chuyến tàu của anh trễ hơn, phải hai tiếng nữa mới vào ga được. Nhìn Tu Dĩnh đi vào, anh không biết là đau lòng hay bất lực.
Khoảnh khắc đặt chân lên tàu, tim Tu Dĩnh phơi phới, Tiểu Hùng, em đến đây!






Đánh Tay Đôi
Vừa lên tàu, Tiểu Hùng gọi điện thoại tới, vừa thấy số của anh, Tu Dĩnh quên bẵng chuyện không vui trước đó, bắt máy.
Ông Tu im lặng cất hành lý của Tu Dĩnh lên tàu, chuẩn bị xong xuôi thì thấy Tu Dĩnh đang nghe điện thoại, ông thở dài. Lúc này nhân viên phục vụ bắt đầu lên tiếng, đại khái là nhắc những người không liên quan xuống tàu. Ông Tu nói với Tu Dĩnh một tiếng “Ba xuống đây” rồi đi xuống.
Tu Dĩnh không chú ý đến ông Tu lắm, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã biết, chăm chăm nghe điện thoại. Vừa bắt máy, giọng nói khẽ khàng nhẹ bẫng của Tiểu Hùng vang lên “Dĩnh Dĩnh, lên tàu chưa?”
“Vừa lên xong, sắp lăn bánh rồi. Hôm nay anh không huấn luyện sao?” Nhìn ngoài cửa sổ, ông Tu còn đứng đó nhìn cô, cô vẫy tay với ông.
Quả nhiên, đứa bé bị người đàn bà kia bắt cóc. Cậu bé thật ra rất thông minh, biết cứng đầu nhất định không trốn được, liền dùng biện pháp ám độ Trần Thương. Tu Dĩnh bình tình lại, gửi tin cho Tiểu Hùng, thuật lại mọi chuyện cho anh nghe. Tiểu Hùng nhắn lại, đại khái bảo cô không cần làm anh hùng, tìm nhân viên bảo vệ trên tàu trình báo. Tu Dĩnh cũng hơi sợ, nói đến chủ nghĩa anh hùng, cô quyết không dám làm. Thế nên cô tìm bảo vệ tàu, kể lại mọi chuyện. Việc này khiến nhân viên phục vụ và bảo vệ tàu cảnh giác cao độ, mọi người ra sức phối hợp, phá vỡ màn bắt cóc này, cứu đứa bé ra.
Ngủ một giấc trên tàu, tỉnh lại coi lịch trình tàu, phát hiện chỉ còn cách thành phố X ba trạm nữa. Tinh thần Tu Dĩnh sung mãn, hào hứng đi đánh răng rửa mặt, lại ăn sáng, chờ tàu thong thả tiến vào thành phố X.
Một tiếng sau, Tiểu Hùng gửi tin đến: cục cưng, anh đã xuất phát đi thành phố rồi, hi vọng có thể đến trước khi em xuống ga.
Tu Dĩnh đọc tin nhắn mà cười. Từ doanh trại đến Tống Thanh Thư X, nếu lái xe thì không tới một tiếng đã đến nơi. Còn bắt xe thì trừ thời gian chờ xe ra, cũng khoảng một tiếng là tới. Tính kiểu gì thì Tiểu Hùng cũng đi sớm cả, bởi vì còn hai tiếng nữa tàu mới vào tới thành phố X, nếu không trễ thì hai người đến nơi gần như cùng lúc, còn trễ thì không có gì hay để nói rồi.
Thời khắc mấu chốt cuối cùng cũng đến, tàu hỏa thong thả tiến vào ga cuối thành phố X.
“Quý khách đi tàu, đã đến ga cuối cùng là thành phố X, mọi người sắp xếp hành lý đồ đạc, chuẩn bị xuống tàu…” Loa phóng thanh vang lên tiếng cô nhân viên phục vụ.
Tu Dĩnh xách hành lý xuống. Trong vali gần như toàn là đồ ăn đặc sản cô mua, quần áo của cô chỉ có ba bộ váy với một ít đồ lót thế nên chiếm diện tích khô