XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.

ng nhiều lắm, còn lại toàn là đồ ăn, chiếm đầy cả vali. Lúc cô xách xuống cảm thấy hơi nặng, lúc lên tàu có ông Tu xách nên cô không cảm thấy nặng gì cả, may mà đấy là vali kéo, nếu không chắc cô xách không nổi.
Tàu vừa vào ga, hành khách trên tàu ùa xuống. Tu Dĩnh rất chậm rãi, không sốt ruột tí nào, để mọi người xuống rồi cô mới từ từ đi xuống, thật ra trong lòng cô rất hưng phấn, chỉ là cố nén mà thôi.
Lại một lần nữa đặt chân xuống thành phố X, lạ lẫm có, quen thuộc cũng có. Lạ lẫm là bởi vì cô chưa đến đây bằng tàu hỏa lần nào, quen thuộc là bởi đã đến thành phố X hai lần rồi. Đi trên sân ga, đầu óc cô xoay chuyển ngàn vạn lần, Tiểu Hùng đến đón cô thật chứ? Liệu có khi nào bận việc đột xuất, bị gọi về không? Nghĩ toàn là chuyện đẩu đâu.
Mấy thước đường ngắn ngủi mà cô cảm thấy như đã đi rất lâu, lâu bằng cả thế kỷ, ở lối ra, cô nhìn thấy bóng quân trang màu xanh quen thuộc trong nắng, chói mắt như thế.
Kích động lấp đầy tim Tu Dĩnh, cô mừng rỡ thiếu điều nhảy dựng lên, là Tiểu Hùng! Bóng quân trang lá mạ đó, từng khiến cô say mê cực độ. Bóng dáng mặc quân trang đó, ngày đầu tiên cô đặt chân tới sân bay thành phố X, anh ôm cô chặt cứng. Bóng quân trang đó, ở bên ngoài nhà tắm nhẹ nhàng hôn cô, sau đó biến thành hôn sâu. Trời biết đó là nụ hôn đầu của cô, bao nhiêu lần cô nhớ lại xúc động khi ấy, Tiểu Hùng từng nói “Cục cưng, em là người con gái đầu tiên khiến anh mất kềm chế, cũng sẽ là người cuối cùng.” Hễ nhớ tới nụ hôn đó là thấy ngọt như đường, dư vị cứ còn đọng mãi, lòng lại thấy ngọt ngào.
Hùng Khải nôn nóng đứng chờ, lần này anh không lái xe tới. Xe của chị dâu Mai Nhạc, dạo trước mỗi lần đi dạo hoặc mua đồ sinh hoạt đều mượn dùng. Lần này nghe nói Mai Nhạc có việc nên anh bắt xe khách tới đây.
Đến đón Tu Dĩnh, anh đã xin phép từ lâu, sĩ quan như anh thì chỉ cần xin đại đội trưởng, may mà đại đội trưởng cũng “thấu tình đạt lý”. Lúc xuất phát, đại đội trưởng lặng lẽ kêu anh qua, nói với anh “Tiểu Hùng à, lần này nhất định phải hạ gục Tu Dĩnh đấy.” Không phải đại đội trưởng mới nói lần đầu, lần này nghe vừa thật tình vừa có chút dễ thương nữa.
Kỳ thật Hùng Khải rất muốn nhanh chóng hạ gục Tu Dĩnh, đầu anh luôn mơ ước điều đó nhưng anh sợ làm cô hoảng. Vì thế, không tới mức vạn bất đắc dĩ, anh vẫn quyết định kềm chế bản thân đàng hoàng nhưng công tác chuẩn bị thì vẫn phải tiến hành. Đến trạm xe, nhìn đồng hồ thấy cách giờ tàu đến còn nửa tiếng, vẫn kịp, anh chạy qua siêu thị kế bên nhà ga. Đồ trong siêu thị rất đầy đủ, tuy diện tích không lớn nhưng cần gì là có đó, anh mua mấy món ăn vặt, để Tu Dĩnh tới nơi có thể ăn lúc ngồi trên xe về. Đứng ở quầy thu tiền, rất nhiều người mua làm anh phải xếp hàng. Chờ mà sốt ruột, đột nhiên ánh mắt bị một món đồ vuông vắn nằm trên giá để hàng nhỏ thu hút. Do dự hồi lâu, lại nhìn xung quanh, anh thò tay tới cái thứ vuông vuông đó nhưng được nửa đường lại dừng. Lặp đi lặp lại như thế mấy lần, thấy người xếp hàng ít dần, sắp đến lượt anh, giống như hạ quyết tâm, anh chộp phắt lấy cái hộp vào tay.
Chạy tới ga xe lửa, lại được thông báo chuyến tàu của Tu Dĩnh đến trễ, trễ bao lâu thì không biết. Sốt ruột chờ gần một tiếng đồng hồ, chuyến tàu kia mới ì ạch tiến vào ga, anh háo hức chạy tới cửa ra, tìm kiếm cô trong đoàn người ra ga.
Trong đám đông, một dáng người áo trắng xinh xinh thu hút sự chú ý của anh. Cô ấy đội một cái mũ trắng, váy liền thân rất hợp với dáng người, váy áo kết hợp với nón, Hùng Khải cảm thấy, lúc này cô đẹp đến tột đỉnh. Anh hưng phấn xông tới, ngoắc tay vẫy cô “Dĩnh Dĩnh.”
Lúc này đã gần mười giờ, vì thế hành khách lên xuống rất nhiều. Tu Dĩnh muốn chen tới chỗ Tiểu Hùng, mấy lần lại bị hành khách đẩy đi càng xa. Vất vả lắm mới lách ra khỏi đám đông lại bị Tiểu Hùng giữ chặt, kéo đến một chỗ thưa người, bất chấp người khác có nhìn hay không, ôm cô vào ngực.
“Tiểu Hùng.” Mắt Tu Dĩnh sáng ngời, môi đỏ hồng, vừa rồi chen chúc trong đám đông nên mặt càng đỏ ửng, hết sức mê người.
Hùng Khải nhìn cô đăm đăm, cổ họng nuốt “ực” một tiếng, trái cổ lăn theo động tác nuốt nước miếng của anh.
Lúc Tu Dĩnh gọi anh một tiếng “Tiểu Hùng”, môi của anh hạ xuống. Tương tư một tháng, một tháng ròng ngày nhớ đêm mong, tất cả chuyển hết vào nụ hôn này, cũng bất kể ở sân ga có bao nhiêu người nhìn, anh cứ muốn hôn cô, cô gái khiến anh nhớ đến phát điên, cả đời này anh đều cảm thấy không đủ.
“Tiểu Hùng, đừng…” Tu Dĩnh giãy dụa, muốn thoát khỏi nụ hôn sâu của anh, mất mặt quá, sao lại làm trước mặt bao nhiêu người qua lại thế này chứ, khổ nỗi cô không giãy ra được.
Tiểu Hùng giữ chặt đầu cô, không cho cô tránh thoát, nụ hôn này anh khao khát đã lâu, lâu lắm, đời nào vì mấy câu phản đối vu vơ của cô mà ngừng? Nhà ga thì đã sao nào, đông người thì có hề chi? Ở ga tàu hỏa này được mấy người biết anh và cô, ra khỏi nhà ga thì ai cũng không biết nhau, anh hôn thì ngại họ cái gì, đây là tự do của anh.
Mới đầu Tu Dĩnh còn vùng vẫy, dần dần, hơi thở của cô bị nụ hôn của Tiểu Hùng chiếm lấy, nuốt chửng cả lí trí, đầu óc đắm chìm