Chọc Phải Người Đàn Ông Nóng Nảy
Tác giả: Mộc Khinh Yên
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
sẽ nói với ba tôi, bảo ông ấy cách chức anh! Anh là cái thứ gì chứ, nếu không phải tôi, anh vẫn còn là thằng nghèo kiết xác, anh còn dám đối xử với tôi như vậy sao! Anh mau mở cửa cho tôi, mau về nhà ngay, nếu không anh hãy chờ mà xem!
Đôi vợ chồng già ở nhà đối diện mở cửa ra, tò mò nhìn Đường Ái Hân:
- Cô ơi, cô tìm ai?
- Đồ già điên, không liên quan tới hai người!
Ông già giận dữ tới phát run khi nghe Đường Ái Hân nói vậy:
- Bà nó, mau gọi điện cho bảo vệ, bảo là có người làm phiền chúng ta nghỉ ngơi, mau đuổi cái người vô học này đi.
Đường Ái Hân chống nạnh:
- Bà già chết tiệt, bà dám hả! Đừng có nhiều chuyện, cẩn thận kẻo chết sớm đấy.
Hai vợ chồng giận quá không nói được lời nào:
- Tôi là bộ đội, tôi sợ cái gì, quỷ Nhật tôi còn không sợ, lẽ nào lại sợ cô sao! Cô đi mau, nếu không tôi gọi bảo vệ lên đấy!
Đường Ái Hân lại đập mạnh cửa, thấy Khương Hạo không mở cửa, cô ta bèn chửi vài tiếng rồi đi. Hai vợ chồng nhìn nhau, lắc đầu. Xã hội bây giờ lạ thật, có vài đồng tiền là đã ra vẻ ta đây, coi thường người khác. Con trai ông bà cũng là tỷ phú, có tiền cũng có như thế đâu? Làm người cho tốt mới là quan trọng nhất.
Lạc Tiểu Phàm gục mặt trên bàn một lúc rất lâu, khi cô ngẩng đầu lên thì trời đã tối, mọi người trong phòng làm việc đều đã ra về. Lạc Tiểu Phàm đứng lên, từ sau khi Khương Hạo đi, tan làm rồi cô không biết đi đâu cả, nhà đối với cô mà nói, đã không còn là nhà nữa. Vô số lần cô tự hỏi, mình đi đâu bây giờ, nơi nào mới không còn cô đơn, nơi nào mới có sự vui vẻ.
Khi đã ngồi lên xe, Lạc Tiểu Phàm vẫn không biết mình phải đi đâu. Lái xe không mục đích, bất giác cô lại đi tới nơi quen thuộc nhất với mình, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đó, chỉ có chủ nhân của nó là đã không còn.
Xuống xe, cô leo cầu thang lên lầu, đã hai ngày cô không đến đây, không biết những chậu hoa đã nở hay chưa? Cô dừng lại trước cánh cửa quen thuộc, tất cả mọi thứ đều không thay đổi, chỉ có chủ nhân của nó là đã khác. Lạc Tiểu Phàm vô thức nhoẻn cười, nụ cười có gì đó đắng chát, bất lực và đau thương. Đây chính là cuộc đời – hiện thực, tàn khốc, lạnh lùng, cô thực sự muốn biết trên thế giới này đã không còn tình yêu chân chính rồi hay sao? Không dám tin, thực sự là không dám tin, nhưng cô vẫn phải kiên cường nhìn thẳng vào cái sự thực tàn khốc này. Cảm giác thất bại cứ quấn lấy cô không tha, khiến cô không thể nào bình yên trong tâm hồn.
Nhấc cái thảm lên, Lạc Tiểu Phàm hơi ngạc nhiên, không thấy chìa khóa đâu. Giây phút đó, thời gian như ngừng chảy, Lạc Tiểu Phàm thẫn thờ đứng ở cửa, như một người gỗ, không có tư tưởng, không có cảm giác, thậm chí còn không suy nghĩ gì. Cô âm thẩm ngửi thấy mùi hương của người đó, đó là mùi hương mà cô quen thuộc nhất và yêu thích nhất, mùi hương hòa lẫn với hơi thở của anh. Một giọt nước mắt, rồi hai giọt nước mắt lăn xuống, ngay sau đó là một hàng nước mắt nối nhau chảy tràn trên khuôn mặt cô, mũi cô tắc nghẹn khiến cô có cảm giác như không thở được. Cả người cô run rẩy, không thể khống chế được bản thân, những ấm ức trong lòng hóa thành nước mắt, cứ nối đuôi nhau chảy ra như một dòng suối nhỏ.
Cửa phòng đột ngột bật mở, Khương Hạo đứng giữa cửa, gầy gò, tiều tụy, anh cũng sửng sốt nhìn Lạc Tiểu Phàm, hai người đều không nói chuyện, cũng không biết phải nói điều gì. Trái tim Lạc Tiểu Phàm đập loạn nhịp trong lồng ngực, bỗng dưng cô không có đủ dũng khí để nhìn mặt Khương Hạo, bỗng dưng cô thấy sợ hãi khi hai người đối diện với nhau như thế này.
Khương Hạo không ngờ Lạc Tiểu Phàm lại xuất hiện trước mặt mình theo cách này, có thể là do đồng cảm trong tâm hồn khiến anh mở cửa ra. Anh đứng đối diện với Lạc Tiểu Phàm nhưng lại không nói được lời nào. Anh im lặng nhìn cô, muốn đưa tay vuốt tóc cô, nhưng không làm thế nào để nhấc tay lên được, nước mắt lại rơi ra cùng với sự hối hận.
Lạc Tiểu Phàm thấy những giọt nước mắt từ trên rơi xuống, nhỏ lên tấm thảm, một giọt, hai giọt, trái tim của Lạc Tiểu Phàm cũng theo đó mà rớt ra. Trong phút chốc, trái tim cô đau đớn tưởng chừng như không thể thở nổi, cô muốn nhào vào lòng người đàn ông trước mặt, nói với anh rằng cô nhớ anh biết bao, muốn hỏi anh vì sao lại rời xa cô. Nhưng trong đầu cô lại xuất hiện hình ảnh cô và Lâm Nam Vũ quấn vào nhau, trước mắt lại là khuôn mặt Lâm Nam Vũ đang chuyển động. Chân cô lùi về phía sau, ra sức lắc mạnh đầu, miệng nói lớn:
- Không, không, sao có thể thế được. – Rồi cô quay người chạy đi.
- Tiểu Phàm… – Thấy sắc mặt của Lạc Tiểu Phàm, trái tim Khương Hạo như rơi xuống tận đáy vực. Anh đau khổ ôm chặt đầu, giương mắt lên nhìn bóng dáng nhỏ bé của Lạc Tiểu Phàm biến mất nơi đầu hành lang.
Lâm Nam Vũ buồn bã nằm trên giường, hình dáng của Lạc Tiểu Phàm cứ đi qua đi lại trong đầu anh. Anh trở mình, vùi đầu mình xuống dưới, cảm giác đau rát ở mặt khiến trong lòng anh càng bực bội. “Lạc Tiểu Phàm”, “Lạc Tiểu Phàm”, trong đầu anh toàn là ba chữ này. Anh có cảm giác như mình sắp phát điên, thấy hối hận vì đã quen biết người phụ nữ như ma quỷ đó. Cô thực sự rất khác