XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Đôi Môi Em

Yêu Đôi Môi Em

Tác giả: Mộc Khinh Yên

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341418

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1418 lượt.

bỏ đi luôn. Nhưng người khác cũng thấy mất hứng nên dần dần biến hết. Lý Giai giận dỗi gí tay vào đầu Lạc Tiểu Phàm:
- Tớ thấy người hà khắc nhất công ty này là cậu đấy, nói chuyện chẳng chịu che đậy gì cả, cậu như thế sẽ đắc tội với người khác đấy! Hình như không phải mình cậu biết chồng Lý Văn ngoại tình, nhưng nói trước mặt mọi người như thế thì cô ta biết để mặt mũi vào đâu.
Lạc Tiểu Phàm cười lớn, sau đó nín bặt, khuôn mặt u buồn, ánh mắt phảng phất điều gì đó:
- Hừ, đàn bà là động vật ngu ngốc nhất, rõ ràng là gã đàn ông đó không còn yêu cô ta nữa, vậy mà vẫn hy vọng hắn hồi tâm chuyển ý, ngốc tới đáng thương, đáng buồn, đáng hận, tớ làm như vậy là để nhắc nhở cô ta.
- Tiểu Phàm, có phải cậu nhìn thấy… – Lạc Tiểu Phàm mà Lý Giai quen biết là một người không sợ trời, không sợ đất, duy chỉ có người đàn ông đó là cô không thể quên được, cô vì anh mà buồn, mà khóc, mà cười, cũng chỉ có anh mới đủ sức khiến Lạc Tiểu Phàm buồn như thế.
- Cậu có biết không? – Lạc Tiểu Phàm kích động nắm chặt tay Lý Giai, đôi mắt đỏ ửng, những giọt nước mắt đua nhau rơi ra. – Anh ấy sống không hạnh phúc, không hạnh phúc chút nào cả, người đàn bà đó dám tát anh ấy ngay trước mặt tớ, anh ấy là người có lòng tự trọng rất cao, sao có thể chịu đựng được? Tớ tưởng là anh ấy sống vui vẻ nên mới buông tay ra, tớ không ngờ…
- Được rồi Tiểu Phàm, cậu có hiểu rõ không hả? Anh ta không cần cậu nữa chứ không phải là cậu đá anh ta, tớ thấy Lâm Nam Vũ tốt hơn anh ta rất nhiều. Sao cậu lại suy nghĩ nông cạn thế! Anh ta có điểm nào đáng để cậu yêu, đáng để cậu đối xử tốt như thế không? Quên anh ta đi! Tất cả những gì của anh ta sau này đều không có liên quan gì tới cậu nữa, cậu là cậu, anh ta là anh ta, không cần phải bắt mình sống trong thế giới của anh ta nữa. – Lý Giai đau xót nhìn Lạc Tiểu Phàm, chỉ có cô là biết Lạc Tiểu Phàm luôn tỏ ra kiên cường, kỳ thực cô yếu đuối như một cốc nước thủy tinh dễ vỡ. Rất nhiều lần, cô thấy Lạc Tiểu Phàm gần như muốn sụp đổ, nhưng cô vẫn làm ra vẻ kiên cường, trong lòng cô thực sự hy vọng Tiểu Phàm và Lâm Nam Vũ có kết quả gì đó, chỉ tiếc là anh ta đã có vợ sắp cưới.
Lạc Tiểu Phàm đau đớn gục mặt lên bàn, giọng nói tắc nghẹn:
- Giai, cậu ra ngoài trước đi! Giúp tớ đóng cửa phòng lại, tớ muốn ngồi một mình.






Khương Hạo bước xuống từ chiếc xe BMW, trên má vẫn còn vết sưng đỏ. Anh không biết đây là lần thứ mấy cô ta đánh anh trước mặt người khác, chỉ có điều lần này là trước mặt người con gái anh thương yêu nhất và cũng thương yêu anh nhất. Anh biết, người đó rất muốn giáng cái tát này lên mặt cô. Anh nghiến rắng, cố gắng giữ bình tĩnh, người bảo vệ ở cửa nhìn thấy anh từ xa đã chào:
- Ông Khương về rồi hả, lần này ông đi công tác lâu thật.
Anh thực sự hy vọng đây chỉ là một lần mình đi công tác, người con gái thương yêu anh nhất vẫn đang ngồi trên chiếc xích đu bằng gỗ, mỉm cười ngọt ngào, giống như một chú cáo nhỏ đáng yêu, giang hai tay về phía anh, khuôn mặt vẫn còn vương nét ngây thơ, đòi anh ôm cô vào lòng, giống như một đứa trẻ được bố mẹ chiều chuộng đã quen. Chỉ có anh là biết, cô mới là người chiều chuộng anh. Anh gật đầu với người bảo vệ, người bảo vệ nhìn thấy chiếc BMW anh đậu bên đường, trong đáy mắt ánh lên sự ngưỡng mộ:
- Ông Khương, ông lại thay xe mới hả? Chả trách không lái chiếc Chevrolet nữa.
- Không phải đâu, đây là xe của công ty. – Câu này do anh nói ra mà ngay cả anh cũng không hiểu được vì sao anh lại nói như vậy, trong lòng anh vẫn mong chờ điều gì sao? Anh nhìn chiếc xe Chevrolet màu đen đậu trong công viên gần đó đang lặng lẽ tỏa ánh sáng thu hút: Giống như ngày trước khi anh còn ở đây. Anh tò mò tới gần, sờ lên thân xe, không có một hạt bụi nào. Sao có thể như vậy được? Anh quay đầu lại cảm kích nhìn người bảo vệ. – Cảm ơn anh giúp tôi rửa xe. – Rồi thò tay vào ví, lấy ra 200 tệ, định đưa cho người bảo vệ.
- Hừ, vẫn còn nhớ người tình cũ, lại còn dám chạy đến đây, có phải anh lén gặp lại cô ta không hả? – Một giọng nói lạnh lẽo vang lên trên đầu anh. Khương Hạo kinh ngạc ngồi bật dậy, không biết từ lúc nào, Đương Ái Hân đã đứng ở cửa, đang lạnh lùng nhìn anh bằng con mắt khinh bỉ. Khương Hạo giận dữ nhìn cô, giọng nói lạnh lùng như băng:
- Ra ngoài.
Đường Ái Hân thấy thái độ Khương Hạo như vậy, cũng lập tức nổi máu:
- Anh điên rồi, dám nói chuyện với tôi như vậy sao? Anh không biết anh ăn của ai, uống của ai sao? Cẩn thận tôi đá anh thì anh sẽ thực sự biến thành đồ vô dụng đấy.
- Đủ rồi, tôi chịu đủ rồi, cô có coi tôi là chồng cô không? Nếu không chửi tôi trước mặt người khác thì cũng đánh tôi, cô có nghĩ tới cảm nhận của tôi không? Cô muốn thế nào thì cứ như thế đó hả?
Đương Ái Hân nghe anh nói câu đó bèn nhào đến, cào cấu lên người Khương Hạo. Khương Hạo nắm chặt tay cô ta, không hề tỏ vẻ thương xót, kéo Đường Ái Hân ra cửa, mở cửa ra, đẩy cô ta ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại. Đương Ái Hân ở ngoài ra sức gõ cửa, hét lớn:
- Anh mau mở cửa cho tôi, tôi