XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em, Chờ Em

Yêu Em, Chờ Em

Tác giả: Tịnh Linh

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 134988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/988 lượt.

ất khó khăn, kể cả đoán được phần thắng của mình không lớn. Anh nghĩ, có lẽ mình đã hết thuốc chữa rồi.
_Tối nay cô rảnh không? – Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cố triển khai nụ cười tự cho là quyến rũ nhất. Đáng tiếc chỉ đổi lại một vẻ mặt lãnh đạm.
_Tại sao?
Thân mình anh hơi cương, song rất nhanh phục hồi tinh thần, quyết định lấy lùi làm tiến.
_Cho dù với tư cách đồng nghiệp, mời nhau ăn một bữa cũng không tính quá khó đi?
_Nếu vậy, chẳng lẽ tôi làm việc với ai cũng phải đống ý ăn cơm cùng người đó?
Trọng Quân chân chính nghẹn lời, không ngờ cô cũng có lúc sắc sảo như thế. Há miệng muốn giải thích, lại phát không ra âm thanh, sắc mặt hết xanh lại hồng. Cuối cùng bỏ qua thái độ bất thường của anh, Hải Lam nói thẳng.
_Giống như anh nói, chúng ta chỉ là “đồng nghiệp”, cho dù hiện tại hay tương lai, tôi mong điều này vĩnh viến không thay đổi.
Cô không là kẻ ngốc, tự nhiên cảm giác được anh đối với mình có ý. Cũng chẳng phải do cô nhạy cảm, mà là hành động của anh quá mức rõ ràng, tặng hoa, rồi lại không có việc gì mỗi ngày mời cơm…Trước kia cô không định vạch trần, chẳng qua vì tránh cho cả hai đều lâm vào xấu hổ mà thôi. Cô cứ nghĩ nếu mình liên tục cự tuyệt, anh sẽ thấy khó mà lui, cũng không tưởng anh ta lại dai dẳng đến thế. Lần này cô đã vạch hẳn giới hạn rõ ràng, anh ta sẽ không tới mức còn không hiểu đi?
Trọng Quân thoáng trầm mặc, một lúc lâu sau mới sâu kín mở miệng.
_Vì sao?
Anh biết câu hỏi của mình thật khờ, lại không nhịn được muốn nghe đáp án. Là vì anh đến sau sao? Hay vì anh đã phát hiện thích cô qua muộn? Nếu mọi chuyện quay lại khởi điểm ban đầu, nếu anh hiểu về con người cô sớm hơn, có phải anh sẽ có cơ hội?
_Giám đốc Quân!
Cô bỗng ngẩng đầu, đối diện với biểu tình khẩn trương cùng mất mát của anh, khóe miệng khẽ mỉm cười.
_Anh có thể chờ tôi mười năm sao?
Giọng nói bằng phẳng mà xa xăm, đơn thuần chỉ là hỏi, không có chờ mong, cũng không hi vọng được đến đáp án. Giống như một nốt nhạc hờ hững mà trong trẻo, nhẹ nhàng cất lên rồi nhạt nhòa, dư âm lại khắc sâu đáy lòng, thật lâu không tiêu tan.
Trọng Quân đứng trong gió lạnh, đợi cho bóng cô mất hút mới cúi đầu cười khổ. A, ngay từ đầu đã rõ kết quả là thế này, chẳng phải sao? Bất giác chợt nhớ tới lời cô vừa nói, mười năm!? Phải cần bao nhiêu dũng khí cùng tình yêu mới đủ để làm được điều đó?
_Quên đi, phụ nữ nơi nào chẳng có? – Ngữ điệu tưởng chừng thoải mái, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy tiếc nuối ẩn sâu trong mắt anh.
Tình yêu, nên kịp thời buông tay khi biết nó không thuộc về mình, đạo lý này ai cũng hiểu, đáng tiếc không phải ai cũng làm được. Có những người dẫu biết phía trước là mạng nhện, thậm chí lửa địa ngục vẫn cố chấp lao vào, để rồi dù sống sót, cũng một thân đầy rẫy vết thương. Tỉ như cái người vẫn tránh sau cây cột, cặp mắt ghen ghét dõi theo bọn họ từ nãy đến giờ.
Đình Phong không vui nhíu mày.
_Từ bao giờ rồi mà vẫn chưa xong?
Cho cô xin! Anh tưởng người nào cũng là quái vật làm ngày làm đêm như anh chắc? Oán thầm thì oán thầm, ngoài mặt cô vẫn không dám tỏ thái độ gì.
_Anh yên tâm, hai ngày nữa nhất định sẽ hoàn thành.
Anh dựa lưng vào thành ghế, mệt mỏi day day huyệt thái dương. Đúng lúc này, điện thoại trên bàn chợt rung lên.Đình Phong phản xạ bắt lấy điện thoại, nhanh chóng mở máy. Nhưng chỉ lát sau liền tức giận quát to.
_Chuyện cỏn con vậy mà phải làm phiền tôi? Rốt cuộc tôi thuê cậu để làm gì? Tự giải quyết cho tốt đi!
Đình Ngọc che vội lỗ tai, thoáng thương cảm cho “kẻ xấu số”. Ai bảo gọi lúc nào không gọi, lại nhằm lúc anh đang nổi nóng, không phải muốn tìm mắng thì là gì?
Bực bội nhấn nút tắt máy, anh vừa ngồi xuống chỗ cũ, điện thoại lại reo vang. Lần này thì nghe cũng không nghe, anh trực tiếp hét vào điện thoại.
_Nếu vẫn không xử lý được thì cậu nộp đơn xin thôi việc đi!
Đầu dây bên kia im lặng ba giây, chờ anh phát tiết xong mới tiếp tục lên tiếng.
_Xin lỗi, làm phiền anh rồi. Tạm biệt.
Đình Phong bỗng ngẩn ra, chợt nhận ra người gọi là ai, nhất thời lửa giận tiêu tán hết, chỉ còn vui mừng cùng vội vàng.
_Không, Hải Lam, đừng dập máy!
Đình Ngọc bĩu môi coi thường, vừa nãy mặt vẫn hầm hầm, giờ thì loáng cái đã thay đổi 189 độ rồi. Cô không nhịn được khẽ lẩm bẩm “trọng sắc khinh em”, cuối cùng nhận được cái nhìn cảnh cáo của anh, cô mới không tình nguyện lui ra ngoài.
_Hải Lam?
Cô mân nhanh môi, đột nhiên có cảm giác không biết phải nói gì.
_Anh…khi nào thì…xong việc? – Từ “về” suýt bật ra, lại bị cô cứng rắn nuốt trở vào. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để nụ cười bên môi anh đậm thêm vài phần. A, anh có thể coi là cô đang nhớ anh không?
_Sắp…- Nói được một nửa tròng mắt vừa chuyển, anh bỗng sửa lời. – Chắc phải đến tuần sau.
_Vậy à…- Giọng cô mang theo nhè nhẹ mất mát, rất đạm đến chính cô cũng không phát hiện ra.
_Mà em có chịu ăn cơm đúng giờ không thế? Có còn ăn mấy loại đồ ăn nhanh vô bổ đó không? Nếu để anh về mà em gầy đi thì đừng trách anh đấy!
_Ừm.
Kế tiếp không tránh được lại là một chuỗi “tỉ mỉ” d