Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em, Chờ Em

Yêu Em, Chờ Em

Tác giả: Tịnh Linh

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 134989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/989 lượt.

ặn dò. Hải Lam ngồi thu chân trên giường, một câu có một câu không đáp lời, kiên nhẫn lắng nghe từ đầu đến cuối. Trong lòng một đốm sáng nhỏ ấm áp liên tục xoay tròn, xoay tròn, không ngừng lớn lên, không ngừng mở rộng…Đêm, dường như cũng không còn lạnh lẽo nữa.
*****
Mưa phùn lất phất bay, cơn mưa đầu mùa đông. Không khí tràn ngập ẩm ướt cùng rét mướt, làm mỗi nhịp thở đều dẫn theo làn sương mỏng manh.
Trên đường, vài người thưa thớt đi lại vội vàng, lụp xụp những ô cùng áo tơi mưa. Cô bước không nhanh không chậm, một tay xách túi đồ, một tay cầm ô, tùy ý để gió tung bay làn tóc rối. Ánh mắt cô bình thản, đôi lúc lại nhìn xa xăm, không biết đang suy nghĩ gì.
Chậm rãi leo lên từng bậc thang tới lầu năm, Hải Lam vô thức đi về phía trước, cho đến khi bị bóng đen trước mặt chặn lại. Không đợi cô kịp ngẩng đầu, bóng đen đã ập xuống người cô. Chiếc ô cùng túi đồ trên tay vì bất ngờ mà rơi xuống đất, vài lon nước ngọt xấu số trượt ra khỏi túi, lăn lóc tới chậu cây cạnh lan can.
Áo khoác còn vương vô số bụi mưa nhỏ li ti, vòng tay anh ôm cô siết thật chặt, tựa như nhắn gửi tất cả tình cảm cùng nhớ nhung.
_Hải Lam, anh về rồi.

Cửa phòng tắm bật mở, hơi nước dày đặc dần tản ra, Đình Phong vừa lau tóc vừa bước ra ngoài. Trong phòng khách, cô đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi, nghe tiếng bước chân đến gần cũng không quay đầu.
_Anh đã ăn gì chưa?
_Rồi. – Anh ngồi xuống cạnh cô, mùi sữa tắm nhàn nhạt quanh quẩn bên chóp mũi làm cô hơi mất tự nhiên, vội đẩy cốc sữa sang phía anh để che giấu.
_Vậy uống sữa đi, vẫn còn nóng.
Anh thoáng nhíu mày nhìn cốc sữa, song vẫn cầm cốc uống một hơi cạn sạch. Sau đó nhanh chóng uống cốc nước lọc bên cạnh để tráng miệng.
_Em tưởng anh bảo tuần sau mới về?
_Xong việc sớm hơn dự định nên anh về trước. – Thật ra vì muốn cho cô bất ngờ, nhưng là…biểu hiện của cô có phải đã quá bình tĩnh rồi không? Cũng không chịu liếc mắt nhìn anh một lần, chẳng lẽ anh còn không hấp dẫn bằng cái ti vi đó?
_Hải Lam.
_Ừ.
_Hải Lam.
_Ừ?
_Hải Lam!
_Làm sao? – Bây giờ cô mới quay sang, lại suýt bị dọa bởi biểu tình ai oán của anh.
_Anh mệt.
_Ừ, vậy đi ngủ đi. – Nhà cô cũng vừa vặn còn một phòng trống.
_Em theo giúp anh.
Đúng lúc Hải Lam đang uống nước, vừa nghe lời anh nói nước trong miệng cô bỗng phun hết ra.
_Khụ khụ…anh…anh…khụ!!
Anh vỗ vỗ lưng giúp cô thuận khí, tiếp theo lấy khăn giấy trên bàn đưa cho cô.
_Anh…khụ…anh…- Toàn bộ khuôn mặt cô nghẹn đỏ bừng, mãi vẫn không nói được đầy đủ một câu.
Đợi cô hết ho khan, Đình Phong thu lại vẻ tươi cười, giọng nói chuyển sang nghiêm túc, ẩn ẩn mang theo điểm cầu xin.
_Anh chỉ muốn ôm em ngủ thôi, sẽ không làm gì cả, được không?
Lúc này cô mới để ý trong mắt anh đầy tơ máu, mặc dù gắng chống đỡ vẫn không thể che giấu vẻ mỏi mệt. Hải Lam thoáng thở dài, im lặng xem như đáp ứng. Thôi, dù sao mùa đông…có thêm cái gối ôm cũng tốt.

Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, cô lại ngủ an ổn đến thế. Không có cô đơn, không có ác mộng, không có giá rét đến thấu xương…
Cô mơ thấy mình trở về vòng ôm ngày bé của ba mẹ, của bà ngoại, cảm giác thực an toàn, thực ấm áp…Ấm áp đến mức cô không muốn tỉnh lại nữa.






Hải Lam giật mình bật dậy, hoảng hốt xem đồng hồ, Đang định hất chăn ra thì bị bàn tay đặt ngang hông chặn lại. Tiếp theo cả người một lần nữa ngã xuống giường, bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng anh cười khẽ.
_Hôm nay là chủ nhật.
Đầu óc cô trong nháy mắt trống rỗng, ngơ ngác nhìn khuôn mặt lười nhác của anh gần trong gang tấc, phải mất một lúc mới nhớ đêm qua anh ngủ ở nhà cô. Hơn nữa…bọn họ còn nằm chung một chiếc giường. Cho dù thực chất cả hai cũng không phát sinh chuyện gì, mặt cô vẫn không tự chủ được nóng lên. Hải Lam bối rối chống tay trên ngực anh, muốn rớt ra chút khoảng cách, song chỉ đổi lại anh ôm cô càng chặt hơn. Từ đầu ngón tay truyền đến xúc cảm nóng rực cùng nhịp tim đập mạnh mẽ, trầm ổn của anh làm cô càng thêm quẫn bách, không khỏi thấp giọng gắt lên.
_Anh còn định nằm đến bao giờ? Mau buông!
_Vẫn sớm, nằm thêm lát nữa đi. – Thanh âm khàn khàn mang theo vẻ ngái ngủ, anh dụi dụi cằm lên đỉnh đầu cô, thoải mái nhắm mắt lại.
_Chúng ta kết hôn được không?
Như vậy anh có thể nhìn cô từ trong lòng mình tỉnh lại mỗi ngày.
Hải Lam thoáng căng thẳng, vừa nghe đến từ “kết hôn”, thân thể cô lập tức cứng đờ. Đợi anh phát hiện có điều không đúng, cô đã tránh thoát vòng tay anh, vội vã bước xuống giường.
_Em…Xin lỗi…Muộn rồi, em còn phải chuẩn bị bữa trưa.
Xong không để anh kịp phản ứng, cô như trốn chạy ra khỏi phòng. Bỏ lại anh một mình, bàn tay trống rỗng cương giữa không trung.
Giây lát sau, nắm đấm anh siết chặt, nặng nề nện vào tường.
_Chết tiệt!
Lấy anh, với cô kinh khủng thế sao?

Đình Phong không nhắc lại chuyện đó nữa.
Giá như anh phẫn nộ, hay rít gào hỏi cô tại sao, có lẽ cô còn hiểu được, đằng này…
Anh vẫn cười đùa, vẫn thản nhiên, v