Cô Vợ Trẻ Con Mười Triệu Của Tổng Giám
Tác giả: Sênh Lý
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
).
Khóe mắt run run, mang theo một nỗi niềm đau đớn cùng tự giễu trào lên từ đáy lòng—- khi còn trẻ quá ngông cuồng, anh phụ bạc cô, quay đầu lại, cô đã không còn ở đấy, cũng không có cách nào đối diện.
Điều này là kết cục tốt nhất, chỉ là, anh hy vọng cô hạnh phúc. Anh đã từng chạy đi quá xa, mà cô thì không thể vĩnh viễn chờ đợi ở chỗ cũ, những điều này anh sớm đã rõ, anh chỉ là hối hận, chỉ là trách bản thân không biết trân trọng, cứ trơ mắt nhìn hạnh phúc vụt trôi khỏi tầm tay.
Đã vậy thì làm một người lạ quen thuộc nhất, từ nay về sau gặp mặt không bằng hoài niệm.
Đã từng yêu cô, hiện tại yêu cô, anh cũng không hối hận. Đó là điều đẹp nhất, anh biết; thời gian tuyệt vời vô cùng, chính là khi có người ấy ở bên, yêu mình say đắm, là khi người ấy đem cả thời tuổi trẻ thanh xuân đáng giá nhất của người con gái dâng hiến cho mình.
Cứ như vậy, từ nay bắt đầu có một hình bóng trong tim, để anh trầm lặng hoài niệm, cho dù đêm có đen, cũng sẽ không tĩnh mịch. —-đến bây giờ mới biết quí trọng không phải đã quá muộn rồi sao?! Haizzz…
—————–
Thành phố tháng 5, nửa đầu mùa hè, Thẩm Tích Phàm đi trên đường, tận hưởng hơi nóng rực của ánh mặt trời.
Cô mấp máy khóe miệng, nói thầm lời “Tạm biệt”, đón nhận cơn gió nhẹ, cảm thấy ánh nắng thật tốt, phiền muộn trút đi, một chút chua xót trong lòng cuối cùng cũng bốc hơi hết, chỉ để lại một hình bóng, cứ như vậy đi, để cho nó chôn sâu dưới đáy lòng.
Trời thế này, hẳn có tên là “Bán hạ”, nửa mùa hè, có chút nóng dai dẳng, nhưng lại không quá chói chang.
Cái tên thật ôn hòa.
Nếu Hà Tô Diệp biết được nhất định sẽ nói với cô: “Bán hạ là thuốc đông y, chia làm Khương bán hạ, Pháp bán hạ, Khúc bán hạ, Trúc lịch bán hạ, chuyên táo thấp hóa đàm, hàng nghịch ngừng nôn, tiêu thực đình tả. Trong các đơn thuốc có canh bán hạ bạch thuật thiên ma và canh bán hạ hậu phác.”
Bệnh nghề nghiệp của bác sĩ, Thẩm Tích Phàm cười thầm— nhưng, anh hiện tại ở nơi nào, cô đã rất lâu không gặp rồi.
———-
Cô muốn đi mua vài bộ quần áo mùa hè, lại tiện mua cho bố mẹ một chút quần áo, coi như con gái trước khi đi có thể bày tỏ lòng hiếu thảo cuối cùng.
Ở chỗ quầy thời trang Nam, chọn áo sơ mi cho Thẩm bố, nhớ lại Thẩm mẹ không ngừng nhắc: “Bố mày thích mặc loại vải sợi, nhưng mỗi lần giặt đều phải dùng máy, chẳng bao lâu nó đã thành quả bóng.” Lại cầm lên một bộ màu xanh lam: “Bố mày không thích màu nhợt nhạt, lại không muốn mặc màu quá đậm.”
Thẩm Tích Phàm vụng trộm cười, cô định đi tới cái quầy chuyên bán đồ thể thao, mua cho bố một cái áo T-shirt màu đỏ, để ông hồi xuân một chút.
Bỗng nhiên, cô nhìn thấy một cái áo sơ mi màu trắng, kiểu dáng đơn giản, nhưng lại có cái giá xa xỉ, giống với cái áo kia mà Hà Tô Diệp đã mặc ở hôn lễ của Lý Giới. Ngày hôm ấy, anh chỉ mặc một cái áo sơ mi bình thường, bộ com lê, bởi vì Khâu Thiên nói cho anh trăm ngàn lần không được phép nổi bật hơn chú rể, nhưng khi cô nhìn anh, cùng với mọi người ở đấy, không hề thấy lóa mắt, chỉ là loại khí chất bình thản ẩn dấu bên trong, hồn nhiên thiên thành, thật là làm cho cô càng nhìn càng ngây dại.
Lấy ra di động nhìn xem, không có tin nhắn hay số điện thoại hiển thị, cô hơi hơi thở dài, một loại mất mát nho nhỏ khó nói thành lời.
Anh chính là nói đi vùng núi, lại không cho cô biết thời gian chính xác, cô có chút ẩn ẩn bất an, không khỏi bắt đầu nhơ nhớ trong lòng.
————
Về đến nhà, vừa đúng lúc gia đình của dì một nhà tới chơi, có bé Độc Độc đứa cháu nhỏ là vắng mặt, chị dâu thở dài: “Sau khi ăn cơm xong đêm nay, nó nói là người không thoải mái, buồn nôn, cháu không để nó tới, lúc nữa quay về sẽ mua một ít thuốc, thật sự không muốn đi khám vội vã chút nào.”
Thẩm mẹ rất có cảm xúc, nói: “Buồn nôn nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng không lớn, đúng rồi, sao không đi khám đông y đi.” Đột nhiên lại dường như nhớ ra cái gì: “Nhà của bác có rất nhiều bài thuốc loại này, bác bảo Phàm Phàm lấy cho mấy người xem thử nha!”
Thẩm Tích Phàm kỳ quái: “Con lúc nào mà khám đông y nhiều như vậy, chẳng qua là một lần mất ngủ với một lần sốt thôi.”
Thẩm mẹ giải thích: “Aizzz—-không phải trong quyển sách kia kẹp một đống bài thuốc sao, mấy hôm trước một người đem tới, nói là sách mượn của con, sau đó mẹ lật lật vài trang, bên trong kẹp không ít phương thuốc, đoán rằng có thể là cho con, nên liền tùy ý vứt lên giá sách ấy.”
Thẩm Tích Phàm mở to mắt, không thể tin: “Đợi chút, con đi tìm xem!”.
Bên trong sách thuốc đông y kia, có kẹp thật dày một tập bài thuốc, bị cô sơ ý xếp trong chồng sách tham khảo, nếu không có Thẩm mẹ nhắc nhở cô nhất định đã không để ý đến rồi.
Mở mở lật lật xem thử, trên mặt giấy đều có đánh dấu được làm cẩn thận: “Cảm cúm”, “Sốt do cảm lạnh”, “Ho khan”, “Đau dạ dày”, “Nôn ói”, “Ho lâu”, “Đau đầu”, ở góc phía dưới cùng là chữ ký của bác sĩ: Hà Tô Diệp.
Chỉ có các bài thuốc, không có giấy tờ nào khác, cô lật lật vài lần cuốn sách trên tay, đều không có lưu lấy một chữ một từ. Trong lòng như có lửa đốt chạy đến phòng khách hỏi Thẩm mẹ: “Quyển sách này