Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342617

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2617 lượt.

g mấy tên tuổi này. Đương nhiên, đây luôn là tôn chỉ giáo dục của Hồ Bất Động, mức độ học tập vừa phải, nhưng không để mình bị liệt vào hàng cá biệt.
Nhưng khi ngôi nhà ấm áp của cô rất có thể biến thành hiện trường đầu tiên của một vụ án mạng, cô không thể không từ bỏ truyền thống đã gắn bó lâu dài với mình đó. Đeo túi xách lên, lẹ chân, chuồn ra ngoài.
Hạ Thiên Lưu thản nhiên nhìn chiếc túi xách căng phồng của cô, cười nhạt một tiếng. Kế hoạch tẩu thoát của cô diễn ra suôn sẻ, cô hơi quay đầu lại để chắc chắn rằng anh không có ý định ngăn cản mình.
Giải thích, giải thích, giải thích! Tại sao con gái cứ thích nghe người khác giải thích như vậy? Khốn kiếp lai còn có thời hạn hợp đồng nữa. Anh thà chết chứ không chịu lép vế trước lão thái bà kia, lẽ nào muốn anh đứng trước mặt lão thái bà và gã sư thúc mặt lạnh như tiền, không biết từ đâu chui ra kia nói những lời sáo rỗng, nhu nhược? Xí... đừng hòng.
Chỉ mới một ngày thôi mà cô đã vội trả lại anh chiếc mũ, như vậy là ý gì? Cô không biết chiếc mũ đó đã bị nhét trong ngăn kéo bàn anh bao lâu rồi sao? Sao cô có thể nhẫn tâm vứt nó trở lại nơi tăm tối, không có ánh mặt trời ấy chứ? Cho nó mốc, cho nó hỏng, cho nó bị người ta ném vào thùng rác?
Cô lắp bắp, vẫn không dám ngẩng lên, chỉ dám mấp máy môi thử độ thính của tai anh. “Tôi chẳng có ý gì cả. Khốn kiếp, tại... tối qua lạnh quá nên cảm ơn anh cho tôi mượn dùng tạm, bây giờ trả...”
“Khốn kiếp, có giỏi cô nói tiếp xem nào!”
“Xem bản thiếu gia có đánh cho cô khóc lóc kêu trời, bới đất tìm răng không”. Những lời đe dọa đó tuy anh không nói ra miệng nhưng cô lại nghe thấy rất rõ. Chẳng phải là thần giao cách cảm mà là bất cứ ai có mặt tại hiện trường lúc đó đều đọc được những lời ấy trong ánh mắt anh. Hai tay anh buông thõng xuống hai bên siết lại mỗi lúc một chặt, tiếng xương khớp kêu lên: “Rắc, rắc!”.
Sự thực chứng minh, cô không dám, thực sự không dám. Thế là, cô chọ im lặng để bảo đảm sự an toàn, chỉ dám bĩu môi tỏ thái độ phản đối.
“Đi ra ngoài!” Anh đá nhẹ chiếc ghế trước mặt qua một bên. Không thể trở thành trò hề trước đám đông, chuyện ân oán riêng tư, người trong cuộc nên giải quyết riêng với nhau.
“Tôi không muốn!” Tiếng phản kháng vo ve như muỗi kêu, ánh mắt vẫn dán xuống gấu quần anh.
“Cô nói cái gì?” Giọng anh thấp xuống, kèm theo đó là những lời uy hiếp rin rít bên tai: “Cô thử nói lại lần nữa xem!”.
“Sắp... sắp vào lớp rồi.” Học sinh đều đến đông đủ rồi, thực sự không có lý do để trốn tiết.
“Vào lớp?” Âm lượng được điều chỉnh to hơn một chút. Chẳng lẽ cô muốn vào học là bản thiếu gia sẽ để cô học sao?
“Những lời uy hiếp đó, anh có thể đừng nói to như vậy được không?” Đó là “ngầm” cơ mà, phải để nó giữ đúng giá trị của nó chứ. Cô thực sự không muốn nhìn những lời ấy hiện ra rõ mồn một thế kia.
“Đi ra ngoài!” Anh không nhẫn nại thêm được nữa, ném lại một mệnh lệnh rồi bỏ ra ngoài trước. Lời uy hiếp vẫn văng vẳng bên tai cô: “Đừng để bản thiếu gia phải nói đến lần thứ ba, nếu không thì...”.
Cô miễn cưỡng đứng dậy, cố làm ra vẻ bình thản kéo quần lên, chuyển động cái cổ và thắt lưng đã mỏi nhừ vì ngồi lâu. Cậu bạn A nãy giờ đã mấy lần định lên tiếng nhưng không dám, đột nhiên gọi cô lại.
“Này, sao cô lại dây dưa vào Trác Duy Mặc thế? Còn chọc anh ta tức giận đến thế. Cô chán sống rồi sao?”
Cô lắc đầu, thở dài một cái, rồi chán nản ra khỏi lớp học.
“Huỳnh Nhất Nhị không ở đây, lần này không ai cứu nổi cô rồi.”
Cô trừng mắt lườm tên đáng ghét đang cười cợt trên nỗi đau khổ của người khác đó, kéo cửa phòng học, trước khi đi còn ném lại một câu: “Bánh rán của bạn gái anh rơi xuống quần áo rồi kìa, mau lau đi”. Lo chuyện của mình trước đi, chớ nhúng mũi vào chuyện người khác.
Trác Duy Mặc dựa lưng vào cột trụ đá ở đầu hành lang, khoanh tay trước ngực, bả vai chống vào cột đá. Mặt anh dài như cái bơm nhìn Hồ Bất Động xắn tay áo lên ra khỏi lớp học, hết nhìn trái lại ngó phải, tuyệt không dám nhìn thẳng người trước mặt, đầu vẫn cúi gằm như thể muốn nói với anh: “Khuôn mặt đáng ghét của anh không đẹp bằng đôi giày đá bóng đầy bụi này”.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Đưa tay nâng cằm cô ta lên là được rồi!” Tiếng nói vọng ra từ lớp học.
Anh chau mày, lướt qua vai cô nhìn về phía cửa lớp đang phát ra tiếng ồn ào. Mấy học sinh trong lớp kéo cửa phòng học, ló đầu ra xem trộm, vừa thấy bị phát hiện, bọn họ lập tức thè lưỡi rụt cổ, trả lại an ninh, trật tự cho hiện trường. Lúc đó anh mới thu lại ánh mắt khủng bố của mình.
Xí, cằm của con gái, anh thường chỉ nắm lấy mà cắn, chứ ẻo lả nâng lên, anh chưa làm bao giờ! Đó không phải là phong cách của anh. Nhưng không hiểu sao lúc này, anh lai đang cân nhắc đề nghị của lũ ngốc kia, làm cái việc mà anh luôn cho là rất ngu ngốc. Tóm lại, nhưng việc không thuộc sở trường của anh, lại chính là những thứ cô thích nhất. Quả thật là ngu dốt!
Cô nhìn nắm đấm của anh cứ nới lỏng ra lại siết chặt lại, mới nâng lên lại hạ xuống ngay, sau đó một tiếng thở dài ngán ngẩm lọt vào tai cô. “Khốn kiếp, tôi không làm đượ