Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2592 lượt.

với mẹ mình. Bởi cô nghĩ anh vì cô mà gặp xui xẻo nên mới để mắt tới anh, nên mới không phản đối chuyện đính ước, mới kéo anh cùng đi xe bus, mới giúp anh dọn dẹp nhà cửa, mới nấu cơm cho anh; cho nên khi thấy anh gặp xui xẻo, cô mới cười nhạt kì quái; cho nên, cô lúc nào cũng hỏi anh: “Anh vẫn xui xẻo phải không?”.
Thực là lý do khiến người ta nổi giận.
Anh tự cười nhạo mình, đầu hơi quay đi chỗ khác, nhưng ánh mắt anh không có chốn “nương thân”, cuối cùng đành trở về bên người mà anh không muốn nhìn nữa. Anh định bỏ đi, đi thật xa, để chuyện này chấm dứt ở đây, nhưng cô giữ vạt áo anh lại.
Anh quay đầu nhìn cô một lần nữa, phải kiềm chế lắm anh mới không hất văng tay cô đi, chỉ từ từ đưa tay gạt cánh tay đang giữ lấy áo mình ra, đẩy nhẹ vai cô, khiến cô hơi lảo đảo, rồi đứng sang một bên.
Anh dừng lại, yết hầu khẽ động đậy. “Chiếc mũ đó, nếu cô không cần thì vứt nó đi. Dù gì tôi cũng không cần nó nữa.”
“...”
Trác Duy Mặc lần đầu xuất hiện trong lớp học thêm nhưng vẫn không cải thiện được điểm không chuyên cần. Trác Duy Mặc lần đầu tiên muốn giải thích với ai đó nhưng đối phương lại không biết tốt xấu khiến anh phải giữ lại lần đầu tiên này.
Cô trở lại lớp học, bỏ ngoài tai nhưng lời xì xào bàn tán của cả lớp, nhìn chiếc mũ bị ép dưới cuốn sách, chợt phát hiện có gì đó làm ướt trang “Phong lưu tuyệt mệnh tán”. May mà chỉ có hai giọt.
Dù gì... nếu cô nói, cô chỉ ghét bị anh coi như người qua đường xa lạ, chỉ không muốn nghe những lời vòng vo tam quốc từ miệng người khác, chỉ trách anh tại sao không nói với cô chuyện anh muốn thi vào trường cảnh sát, một chuyện bình thường như thế đến bạn bè còn có thể chia sẻ với nhau, thì chắc anh cũng không tin.
Dù gì...
Sư thúc cô cũng nói rồi, cái số mệnh thối nát này sẽ theo cô cả đời!
Xí...






Lấy độc trị độc (thượng)
“Thực ra, cậu chỉ muốn báo thù thôi mà.”
“Làm rất tốt!
“Bộp!”
Một tiếng vỗ tay tán thưởng, biểu dương, khen ngợi nặng nề đập lên vai Hồ Bất Động. Cô nghi ngờ những lời tán thưởng của bà chủ câu lạc bộ. Cô thực sự làm được chuyện lớn đến mức khiến bà ta vỗ vai cô mạnh như vậy?
“Thật ra tất cả là gian kế của bà.” Để lừa con trai mình vào tròng, bà ta ép cô làm một kẻ xấu, dồn kẻ đáng thương chỉ số EQ bằng không đó đến mức căm ghét hồng trần, sau đó lợi dụng đúng thời điểm anh ta mâu thuẫn nhất. Lần này, cô sáng tạo ra một tội ác mới rồi.
“Cũng là nhờ cô phối hợp tốt. Chẳng qua tôi chỉ khiến cô nói ra những lời tự đáy lòng thôi, giữ trong lòng quá lâu không tốt cho tim cô đâu, nói ra rồi thấy thoải mái hơn nhiều đúng không?”
“Tôi thích giữ bao lâu thì sẽ giữ bấy lâu, dù có bị mốc cũng không liên quan đến bà.”
“Cũng được!” Bà ta nhún vai. Ngoài nhân viên của mình, bà ta cũng không rảnh để quan tâm đến chuyện của người khác. Bà ta chỉ ra ngoài cửa, nói: “Tôi đã đồng ý với tiểu tử chết tiệt kia để cô biến mất trước mặt nó. Cô chỉ cần ra khỏi câu lạc bộ này là được. Cô đã bị liệt vào danh sách những khách hàng không được đến. Cảm ơn đã quan tâm, tiện tay đóng cửa giúp”.
“Bà như vậy có coi là qua cầu rút ván không?”
“Sai, tôi thông thường thích qua cầu đốt ván, đến tro bụi cũng không để lại cho người khác.”
“Tốt nhất bà nuốt hết cả đống tro bụi đó đi, cẩn thận chết vì tro lại bùng cháy!” Cô tức tối nguyền rủa, quay ngoắt người bỏ đi. Thấy bà chủ đó hoàn toàn không có ý giữ mình lại, cô càng tức giận hất mạnh cửa, đi vào thang máy, ấn loạn xạ các nút điều khiển.
Ai thèm chứ!
Cô đâu có quyến luyến gì cái nơi sực nức mùi thuốc lá này, lần nào đến đây đều chẳng có gì tốt đẹp. Nghĩ đi nghĩ lại cũng không nhớ nổi một kỉ niệm nào vui vẻ. Mỹ nam rất nhiều nhưng chưa ai phục vụ cô. Cô cũng chưa bao giờ bước chân lên sàn nhảy xa xỉ kia. Rồi còn phải đứng ở bến xe bus mà thèm thuồng nhìn những chiếc xe hơi sang trọng. Còn nữa, còn bị mẹ con mụ tú bà xoay như chong chóng.
Nhưng...
Cô lại cảm thấy ở nơi này rất hiện thực, lẽ nào trong mịt có sẵn có tố chất phong trần gì đó nên mới nảy sinh sự cộng hưởng quái dị đối với phong thủy nơi này?
Cô tự cười nhạo mình, nhấc chân đá vào cái chậu cây ở cửa thang máy, mấy đầu mẩu thuốc lá hút dở còn vứt đầy trong đó, đưa ánh nhìn nhanh chóng chuyển lên chỗ bảng điều khiển ánh sáng đèn của thang máy.
Cô vẫn nên về nhà sớm một chút làm người vợ đảm đang thì hơn.
“Tinh toong!”
Cửa thang máy mở ra, cô định bước vào thì thấy một người đàn ông vẻ mặt tươi cười nhìn cô. Cô hơi sững lại, nhướn mày lên.
“Hóa ra cô ở đây!”
Cô mơ màng chớp mắt, nhìn bộ âu phục trên người anh ta, biết ngay là nhân viên phục vụ ở đây, giọng nói dịu dàng như có điện, khiến não cô tê tê. Nhưng giọng nói đó, khuôn mặt đó và cả nụ cười đó cô đều thấy rất quen, hình như cô đã nghe, đã gặp ở đâu rồi. “Anh... là ai vậy?”
“Đả kích lớn nha! Cô không nhớ tôi sao?” Anh ta khẽ mỉm cười và coi sự đả kích của cô nhẹ nhàng giống như mạng nhện vậy.
“Tôi nên nhớ anh sao?” Cô chưa từng chọn anh ta, cần gì phả


XtGem Forum catalog