Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342618
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2618 lượt.
c. Cô tự mình ngẩng đầu lên đi, bản thiếu gia không thích phải liếc xuống nói chuyện!”.
Nghe thế, cô dùng toàn bộ sức lực của cổ để hơi ngẩng lên nhưng lại lạnh nhạt nhìn đi chỗ khác.
“Rốt cuộc cô đang giận bản thiếu gia chuyện gì?” Đầu thì anh có thể khống chế được nhưng ánh mắt thì biết làm sao đây?
“...” Cô không phản đối, con ngươi chuyển từ trái qua phải, giữa đường có lướt qua thấy biểu hiện có chút ảo não của anh.
“Lão thái bà kia muốn bới lông tìm vết, cố tình gây sự. Đầu óc cô có vấn đề hay sao mà không nhận ra?” Uổng cho anh vẫn nghĩ rằng chỉ số EQ của cô cao hơn của anh, thế mà lại không nhận ra thủ đoạn khiêu khích bỉ ổi này của bà ta.
“Dù gì tôi cũng bị trả hàng rồi, cần gì để tâm chuyện của một người qua đường như anh.” Con ngươi của cô lại một lần nữa chuyển từ phải qua trái, dùng trộm cái định nghĩa của sư thúc cô về người qua đường. Đúng, bọn họ chẳng qua chỉ là người qua đường. Cô đâu cần vô duyên vô cớ lại khiến trái tim yếu đuối của mình thêm một lần nữa tổn thương.
“Ai muốn trả hàng chứ?” Anh hơi kích động. Rốt cuộc là ai đang trả hàng? Rõ ràng người thấy chiếc mũ bị ném trả lại trong ngăn kéo là anh. Người bị chấn động đến mức chân tay lạnh cóng là anh. Thậm chí người tối qua sau khi đạp cửa bỏ ra ngoài, đã ngồi trong quán rượu hút thuốc cả đêm cũng là anh. Bây giờ cô lại ở đây mà giận dỗi, tố cáo anh! Ức hiếp anh vì hình tượng không bằng cô, học hành cũng thua cô, lại không biết giả bộ đáng thương, giả bộ vô tội như cô, càng không biết làm ra vẻ không có chuyện gì như cô.
“Dù gì tôi cũng là nguyên nhân khiến mẹ con anh cãi nhau, chính tôi là kẻ châm ngòi nổ cho cuộc chiến tranh, khiến anh có cớ để đối đầu với bà ta!” Uổng cho cô cảm thấy có lỗi vì đã hại anh gặp xui xẻo, áy náy trong lòng. Thật ra mọi người đều giống nhau, người tám lạng kẻ nửa cân.
“Đó là...” Chuyện anh muốn đối đầu với lão thái bà, không liên quan gì đến cô. Cô làm gì mà vội vã bỏ chạy vậy? Cho dù lúc đầu anh có chút động cơ không trong sáng, là cho kẻ lúc nào cũng thích can thiệp vào cuộc sống của anh kia một bài học nhưng chỉ là nhân tiện thôi. Lẽ nào thứ đáng ghét trong lồng ngực của anh là giả? Bộ phận nhảy nhót vui vẻ đó là thận chứ không phải tim. Anh chau mày, hắng giọng, nói tiếp: “Khốn kiếp, cô không phân biệt được chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói sao?”.
Đúng là cô không phân biệt được chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói. Bởi vì cô cảm thấy chuyện gì cũng đều rắc rối. Cô ngây ra một lát rồi tiếp tục mở đầu với “dù gì”.
“Dù gì nếu không phải vì mẹ anh và bố tôi, chúng ta vẫn chỉ là người qua đường, cứ tiếp tục như vậy thì hơn. Sau này gặp nhau thì chào một câu, còn nếu không muốn phiền phức, không chào cũng không sao.” Cô cảm thấy tốt hơn nên quay lại như trước đây, anh phóng xe máy lướt qua cô, huýt một hồi sáo rồi đi tiếp, hoặc cô lẳng lặng lướt qua khi thấy anh có một số hành vi mờ ám với các cô gái khác.
“Ai muốn làm người qua đường của cô chứ? Khốn kiếp!” Chưa bao giờ anh coi cô là người qua đường, cùng lắm chỉ liệt cô vào danh sách những cô gái anh không thể đụng vào. Nhưng bây giờ anh lập một danh sách mới, trong danh sách đó chỉ có mình cô, anh chưa có dự định thay đổi hoặc thêm người khác. Hơn nữa đã lập danh sách mới rồi, anh không định để nó trống trơn cho nên cô phải ở nguyên đó cho anh, không cho phép cô tự động điều chỉnh.
“Dù gì tôi cũng không có hứng thú muốn biết ước mơ của anh là gì. Anh làm cảnh sát cũng được, làm lưu manh cũng chẳng sao. Dù gì ngay từ đầu anh đã không định cho tôi biết, chúng ta vốn dĩ không nên thân thiết. Dù gì nếu không phải anh gặp xui xẻo tôi đã không để ý đến anh như vậy!”
“...” Mấy tiếng cuối cùng của cô đanh thép, sắc nhọn. anh không sao tiêu hóa được. Nó xoắn lấy tim gan anh, hòa lẫn với số khói thuốc mà tối qua anh hút, khiến anh trăn trở mãi không thôi. Anh chau mày, khẽ nhếch miệng, dường như không biết đáp lại ra sao, cuối cùng thốt ra một câu đầy ngây ngô: “Cô... nói cái gì?”.
Sau khi đã dùng cạn sự dũng cảm của mình, cô mệt lả, cố gắng hít thở, đưa ngón tay lên miệng cắn. Cô đã nói những gì, đến cô cũng đang phải nhớ lại. Hình như cô đã nói gì đó không nên nói, hình như những lời đó sẽ khiến anh tức giận. Hình như cô đã nói những lời rất thật lòng.
“Anh... nói cái gì?” Lần này những lời thoại cô ngầm hiểu được không phải là: “Cô có gan thì nói lại lần nữa xem nào!”, mà là... “Tôi không muốn nghe lại nữa!”.
Thế là cô im re, lại tự dùng răng và môi giày vò ngón tay mình... Cô cắn rất chặt.
“Cho nên đây chính là nguyên nhân cô và cậu ấy kết thúc? Bởi vì cậu ấy không gặp xui xẻo nữa?” Hình như đây là lần đầu tiên, anh thẳng thắn nhắc đến Huỳnh Nhất Nhị trước mặt cô. Anh đã nghe nói về chuyện số mệnh vớ vẩn của cô từ miệng Huỳnh Nhất Nhị, cũng ít nhiều biết một số chuyện của cô, nhưng chỉ là nghe phong thanh, bóng gió. Chỉ có lần này, anh chính tai nghe thấy. Chính tai nghe thấy từ miệng cô nói ra.
Nhưng không vui vẻ lên được.
Cho nên, cô chỉ cho rằng, anh xem cô như công cụ để anh đối đầu