Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2588 lượt.

i, có cách trị bệnh đa tình như thế này sao? Nếu anh hại cô mắc chứng sợ đàn ông, cô tuyệt đối sẽ không tha cho anh!
Hu hu... cô rất muốn khóc...
Vẻ mặt sắp khóc của Hồ Bất Động hiện ra trên màn hình tinh thể lỏng to oạch. Tần Vĩnh Thi liếc sang phía Hạ Thiên Lưu, thấy anh vẫn dựa lưng vào sô pha ngủ ngon lành. “Này, bị anh làm cho phát khóc rồi kìa.”
Đáp lại anh ta là tràng thở đều đặn của Hạ Thiên Lưu, hít vào thở ra nhịp nhàng.
“Thực ra, cậu chỉ muốn báo thù thôi mà, giờ cũng tóm được cơ hội chỉnh người ta rồi đó. Tiểu Thiên Lưu, thật không ngờ cậu không có phong độ thế này, bị đùa giỡn thì thẳng thắn thừa nhận không được sao?”
Anh hé mắt, thản nhiên di chuyển cặp đồng tử sáng đẹp, còn đôi chút ngái ngủ, liếc cô nàng đang vò đầu bứt tai nhìn ngó xung quanh tìm đường chạy trốn trên màn hình.
“Nhưng tôi cũng chưa từng thấy ai muốn trị đối phương mà vẫn lo lắng cho sự an toàn của người ta.” Tần Vĩnh Thi trêu ghẹo cười một tiếng: “Này, hôm nay cậu bỏ mặc công việc mà ngồi đây cùng cô ta thế này, bà chủ trách mắng, cậu tự chịu nhé. Tôi chỉ nhận sự nhờ vả của cậu thôi, hậu quả tôi không gánh giúp cậu đâu.”
Anh hơi chau mày, ưỡn thẳng lưng, sửa sang lại bộ âu phục hơi nhăn nhúm trên người, cài lại hai chiếc khuy tay áo màu bạc, anh vẫn không thích đóng khuy áo, thật phiền phức.
“Người tôi chọn cậu còn không yên tâm sao? Bọn họ biết điểm dừng, không động vào tiểu điệt của cậu đâu.”
Anh mắm môi, đứng dậy tiện tay vỗ lên bộ âu phục đen trên người.
“Nhưng tôi giúp cậu thế này mà cậu không cân nhắc chuyện hẹn hò với tôi một lần sao? Tôi chỉ cần tới nơi H một lát rồi đi luôn mà.” Tần Vĩnh Thi vừa nói vừa đưa tay chỉnh lại chiếc cà vạt hơi nới lỏng bị kéo lệch ra phía sau của Hạ Thiên Lưu, mà không thèm để ý đến ánh mắt lạnh lùng, đáng sợ của anh. “Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đáng sợ như vậy mà.”
“Anh thử thò tay vào bên trong xem!” Anh cụp mắt xuống, nhìn bàn tay đang muốn luồn qua cổ áo vest lần mò vào ngực anh.
“Ý, cánh tay tôi không cẩn thận bị trượt xuống một chút rồi, hi hi.” Thực sự là “không cẩn thận” mà.
“Bỏ tay ra! Ai cho phép anh sờ ra phía sau.” Anh không cử động, chỉ nhìn bàn tay không chịu tỉnh ngộ kia bắt đầu tùy tiện lướt thành một đường vòng ra sau lưng anh.
“Thật hung dữ đó!” Tần Vĩnh Thi hậm hực thu tay lại. “Tôi chỉ muốn xoa dịu cậu một chút thôi, nhìn cậu bị bắt nạt đến đáng thương như vậy, Thiên Lưu sinh ra nên được người khác thương hoa tiếc ngọc mới đúng chứ.”
“Bỏ bàn tay đang sờ dưới cằm tôi ra!” Anh bị một bàn tay uốn éo nâng cằm mình lên, từ từ ngẩng đầu, ánh mắt lạnh buốt phóng ra, khiến mọi thứ trong phạm vi ánh nhìn bắt đầu đóng băng, chẳng mấy chốc đã biến bàn tay định vờn đùa chiếc cằm anh kia thành giò heo đông lạnh.
“He he! Xem ra đúng là cậu cảm kích sự giúp đỡ của tôi nên mới đồng ý cho tôi chạm vào cậu.” Đổi lại là ngày thường, anh ta sớm đã bị anh kéo cổ áo mà ném vào góc tường cho âm thầm khóc lóc rồi.
Anh ta được đằng chân lân đằng đầu, đang muốn sờ mó cái cằm hấp dẫn của mỹ nam, chợt một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa phía sau lưng họ bị ai đó thô lỗ đạp tung ra, Tần Vĩnh Thi vẫn tóm chặt cằm của mỹ nam không chịu buông, chỉ khẽ nhăn mày, quay đầu lại nhìn xem là kẻ nào dám đến phá hoại chuyện của anh ta.






Lấy độc trị độc (trung)
“Cậu căn bản đấu không lại bà ấy mà.”
“Khốn kiếp! Tần Vĩnh Thi, bảo kẻ đang quấn lấy bản thiếu gia kia tránh xa ra một chút, bản thiếu gia đồng ý phục vụ phụ nữ, chứ không muốn phục vụ gã ẻo lả Mạn Đồn Đồn!” Tiếng đạp cửa bạo lực không át nổi giọng nói oang oang của Trác Duy Mặc, thậm chí còn đang thể hiện tác dụng tích cực làm nền cho giọng nói ấy.
“Hu hu... Anh sao có thể như vậy? Tôi nhẫn nhục chịu đựng, không tiếc hy sinh thân mình, chạy đến đây tìm anh chỉ để học lấy chút nam tính. Bà chủ đã đồng ý với tiểu thư Nguyễn Ly để anh dạy tôi. Thực ra tuy tôi thích phong cách đàn ông của VIP Hạ Thiên Lưu hơn, nhưng anh biết đấy anh ấy cương nhu kết hợp, có thể khiến cả đàn ông lẫn phụ nữ đều khó kiềm chế, cam tâm tình nguyện sa ngã vì anh ấy.”
Những tiếng ồn ào đó phát ra từ một người mặc bộ âu phục không vừa vặn cho lắm, tay áo và ống quần đều dài hơn người rõ rệt, cách ăn vận thì chính xác là một trai bao nhưng biểu hiện lại giống như vào nhầm chỗ vậy. Đôi mắt to, thuần khiết, ướt sũng nước liên tục hấp háy, vừa nhìn đã biết là thư sinh, mọt sách. Đây là hộp đêm, mẫu thư sinh không có cơ bắp, không nhận được sự ủng hộ của phụ nữ như cậu ta nên đến trường học mới đúng, cậu ta nên nhằm vào mấy em nữ sinh nhõng nhẽo, suốt ngày khóc mếu mà dụ dỗ. Nhầm chỗ rồi, còn dám đứng đó mà khoa chân múa tay trước mặt bản thiếu gia?
Nhìn Mạn Đồn Đồn còn chưa kịp lấy lại hồn phách, Tần Vĩnh Thi xua tay. “Đây là do người trả tiền đã chỉ đích danh cậu làm sư phụ dạy dỗ cậu ta. Có lẽ vì cậu đã từng phục vụ cô tiểu thư kia nên người ta xem trọng cậu, không tốt sao?” Tưởng anh nhàn rỗi không có việc gì làm chắc? Anh chàng ẻo lả này tu


Teya Salat