Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2586 lượt.
y không đủ sức sát thương nhưng ai ai cũng biết cậu ta tôn thờ Hạ Thiên Lưu như thế nào. Tốt nhất nên để họ duy trì khoảng cách, không để cậu ta tiếp xúc với Thiên Lưu.
“Ai thèm sự coi trọng của cô ta.” Trác Duy Mặc thọc hai tay vào túi quần, bật tiếng cười nhạt.
“Nhưng tiểu thư không thích vẻ nam tính của Thiên Lưu! Cô ấy nói vẻ nam tính của cậu ấy nguy hiểm quá, hệ số hooc môn phức tạp, hơn nữa không phân nam nữ, nếu tôi học được, sẽ trở thành người lẳng lơ mất. Còn anh, tuy chỉ số hooc-môn cũng tăng cao không ngừng nhưng hệ số tương đối đơn giản, thuần túy, dễ nắm bắt, như vậy cô ấy sẽ không cần lo lắng tôi làm gì có lỗi với cô ấy.” Mạn Đồn Đồn nghiêng đầu giải thích, chứng minh mình đi theo anh ta cũng không phải cam tâm tình nguyện.
“Hi hi...” Tần Vĩnh Thi đứng bên cạnh mỉm cười chêm vào một cách vô duyên. “Phân tích chuẩn xác quá!”
“...” Khốn kiếp, tưởng anh không hiểu anh ta đang vòng vo mắng anh ngu ngốc, chỉ số EQ cần nâng cao sao?
Anh khó chịu nhấc chân đá cho Mạn Đồn Đồn tỉnh mộng. “Này, quả lê mềm kia tại sao bỗng nhiên bắt cậu học nam tính?” Cái thứ khí chất đàn ông cao thâm này cả đời cũng không có duyên với cậu ta đâu, tại sao tiểu thư nhà cậu không chịu hiểu?
“Đây là bí mật làm ăn, tôi không nói cho anh được!” Mạn Đồn Đồn bĩu môi, bộ dạng không chút sợ hãi trước cường quyền.
“Bí mật làm ăn phải không?” Trác Duy Mặc nheo mắt, tay trái bọc lấy nắm đấm tay phải, khớp xương phát ra tiếng “rắc rắc” nho nhỏ, anh có sở trường nhất là sử dụng nắm đấm để trao đổi những bí mật. Cứ thụi cho cậu ta vài quả thì đến chữ “bí mật” viết thế nào cậu ta cũng chẳng biết nữa đâu.
“Anh... anh... anh...” Mạn Đồn Đồn sợ hãi hai chân khụy xuống đất. “Tôi là đến học hỏi, anh không thể...”
“Thì bây giờ tôi dạy cậu khí chất đàn ông chân chính.” Trác Duy Mặc giơ nắm đấm lên hừ hừ, “Khốn kiếp, đầu tiên phải đánh cho cậu lệch mồm vì tội lần trước dám cắn bản thiếu gia!”
“Anh... anh... anh...”, lại lấy danh nghĩa thầy giáo để giở trò bạo lực.
“Bản thiếu gia dạy cậu một điều, đàn ông nói không được lắp bắp! Đánh cho cậu lệch mồm, để sau này cậu giống gã thần tượng câm của mình, cả ngày cạy răng không được nửa chữ, giả bộ cả đời! Hừ!” Cũng nhân tiện giữ luôn cái bí mật làm ăn kia nữa.
“Tôi... tôi... tôi... tôi nói là...” Mạn Đồn Đồn ôm đầu, núp phía sau Tần Vĩnh Thi đang chống mắt bàng quan, coi như người ngoài cuộc, rồi thò đầu ra, buồn bã giải thích. “Bởi vì nếu tôi không nam tính, tiểu thư sẽ phải đính hôn với người khác.”
“Đính hôn?” Trác Duy Mặc thu hồi nắm đấm lại, cười khẩy cậu ngốc mê muội vì tình này, chắc chắn ba mẹ thiên kim tiểu thư kia muốn kén một chàng rể môn đăng hộ đối, còn Mạn Đồn Đồn này không tiền, không địa vị, thậm chí còn chẳng ra dáng một người đàn ông, làm sao đạt yêu cầu nhà họ đề ra... Tiền và địa vị, cho cậu ta thời gian hai mươi năm phấn đấu chưa biết chừng có thể đạt được, nhưng nam tính thì... xem anh phải bồi dưỡng ngay từ giờ.
Chắc cậu ta xem quá nhiều phim thần tượng... Khốn kiếp, còn kéo anh làm diễn viên quần chúng cho cậu ta, anh trước giờ ghét nhất thể loại phim tình cảm sướt mướt này.
Trác Duy Mặc không có hứng thú với tình tiết tiếp theo của câu chuyện nhưng Mạn Đồn Đồn vẫn tiếp tục kể. “Đều trách gã thiếu gia họ Huỳnh kia, công ty nhà anh ta sắp bị nuốt chửng thì liên quan gì đến tiểu thư chứ, lại muốn lấy tiểu thư để hợp tác làm ăn. Nếu không phải vì ông chủ từng nợ tình cảm nhà họ thì tuyệt đối không chấp nhận chuyện hôn nhân này. Còn chưa biết Huỳnh thiếu gia là con người như thế nào, tiểu thư thuê người đi điều tra, ai ai cũng nói anh ta là kẻ phá gia chi tử, không chịu khó học hành, chỉ học một trường hạng xoàng, mà còn chưa chắc lấy được bằng, ngày thường thì chơi bời qua lại với đám thanh niên hư đốn, lêu lổng, tụ tập đua xe, đánh nhau, lừa gạt tình cảm của phụ nữ, bắt cá hai tay.”
“...” Trác Duy Mặc nghi ngờ chau mày, người mà Mạn Đồn Đồn tả, anh thấy rất quen. Đến khi nghe câu “bắt cá hai tay” anh mới run run khóe miệng, trong lòng có chút khâm phục tin tình báo của quả lê mềm kia, không bỏ dù chỉ một tin xấu. “Huỳnh thiếu gia mà cậu nói... có phải tên là...”
“Huỳnh Nhất Nhị! Cái tên kì quái như người! Anh rể cũ của anh ta dã tâm thôn tính công ty ấy, tiểu thư mà gả vào nhà đó chắc chắn sẽ phải chịu khổ!”
“...” Rất tốt, quả nhiên gã hư đốn, lêu lổng, chơi bời trác táng đó chính là cậu ta!
“Nhưng tiểu thư nói, cô ấy đã có cách, thà chết cũng phải chủ động từ hôn với thiếu gia nhà họ Huỳnh!” Mạn Đồn Đồn nắm chặt tay, thốt ra một câu chắc nịch.
“Cách gì?” Trác Duy Mặc sực tỉnh hỏi tiếp, nhưng lại xua tay ngay. “Bỏ đi, bản thiếu gia không muốn biết.” Anh không muốn làm người qua đường đến cấp độ ba, bây giờ anh căm ghét vai trò này, dù gì cái vận xui xẻo không lâu nữa cũng sẽ biến mất.
Nghĩ đến đây, anh hơi ngước mắt lên, nhìn chiếc màn hình giám sát mà anh cố gắng không nhìn từ lúc bắt đầu vào cửa đến giờ, nhìn cô nàng vẫn đang ngó nghiêng tứ phía tìm đường chạy trốn kia, lúc nào cũng trưng ra cái nụ cười không nhạt