Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2584 lượt.
cũng chẳng đậm, nhưng có thể trong thời khắc then chốt nhất, phát huy sức sát thương ngoài sức tưởng tượng của con người.
Tần Vĩnh Thi thuận theo ánh mắt của Trác Duy Mặc, nhìn hệ thống giám sát vẫn đang bật, tiện tay tóm lấy chiếc điều khiển từ xa, ấn nút tắt màn hình, rồi vờ lộ vẻ xin lỗi. “Xin lỗi, xin lỗi! Cậu đã nói không muốn nhìn thấy cô ta nữa mà, vừa rồi là do Thiên Lưu lo lắng sư điệt mình bị bắt nạt, nên mới mở như vậy.”
“...” Anh vằn mắt vì sự quan tâm không đúng lúc của Tần Vĩnh Thi.
“Cậu chắc sẽ không anh hùng cứu mỹ nhân chứ? Tôi đã nghe cậu nói chắc như đinh đóng cột trong phòng làm việc của bà chủ hôm đó rồi, ‘Nếu bà muốn tôi tiếp tục ở lại chỗ dở hơi này thì phải bảo cô ta cút đi khuất mắt bản thiếu gia, bản thiếu gia không muốn cô ta lởn vởn quanh đây’. Nghe mới hùng hồn làm sao!” Nhưng miệng thì nói cứng mà trái tim lại mềm nhũn.
“...”
“Này, cậu biết không, Duy Mặc? Tôi cứ tưởng lần này cậu nhìn rõ gian kế của mẹ mình rồi, sẽ không mắc bẫy nữa. Sự thực chứng minh, cậu căn bản đấu không lại bà ấy mà.” Tần Vĩnh Thi ghé sát vào tai anh thì thầm. “Đều tại cậu, hại tôi đánh cược với bà chủ, lại thua rồi, cái giá phải trả là kí hợp đồng thêm ba năm, thời thanh xuân của tôi đều bị cậu làm tiêu tan sạch rồi. Cậu ấy à, khi nào có thể tranh đấu thay cho thời gian đẹp như hoa của tôi chút đây
“...”
“Ngoan ngoãn đợi thừa kế câu lạc bộ này nhé.” Tần Vĩnh Thi xua tay, rồi mở cửa phòng, ngáp một cái, chuẩn bị bắt tay vào làm việc. Nhờ kẻ EQ đần độn kia mà anh ta phải đợi thêm ba năm dài đằng đẵng nữa. Đúng là muốn chết cũng không xong.
Lấy độc trị độc (hạ)
“Nhìn cho rõ đi, đây không phải là tiếp khách mà là loạn luân!”
“Lấy độc trị độc” từ cổ chí kim đều là một nước cờ hiểm, nếu làm không tốt, hai lần độc sẽ tấn công vào tim, gây phản tác dụng, bởi vậy chưa đến lúc vạn vật bất đắc dĩ, thường không vị thầy thuốc nào chọn cách này. Nhưng chỉ cần mọi người đọc hết khoảng một trăm trang tiểu thuyết võ hiệp sẽ phát hiện ra một điều rất kì lạ, vào những thời khắc quan trọng nhất thì phương pháp nguy hiểm “lấy độc trị độc” sẽ mang đến kì tích, cây khô lại đâm chồi, người trúng độc không những không bị thất khướu chảy máu mà từ đó về sau trăm độc không xâm phạm, nghìn độc không nhiễm, vạn độc cũng như không...
Đáng tiếc đây không phải tiểu thuyết võ hiệp, bởi vì trong tiểu thuyết võ hiệp làm gì có chuyện nhân vật nam chính lại làm công việc thiếu đứng đắn trong mấy khoang trai bao thế này.
Mà Hồ Bất Động cũng không phải mẫu nhân vật nữ chính tuy chẳng có ưu điểm nào vượt trội nhưng vẫn hấp dẫn vô số mỹ nam.
“Đúng vậy, cô ta thậm chí không dám chạm vào tay tôi, Thiên Lưu mất oan món tiền này rồi.” Tiền bao của mình, anh ta tuyệt đối không chịu thiếu nửa đồng.
“Cô ta mà chạm rồi thì cậu đợi mà chịu oan uổng.”
“Vậy mà cậu còn dám hỏi cô ta có muốn qua đêm không.”
“Hừ, cả cái phòng bao này, ai không muốn dạy cho Hạ Thiên Lưu kia một bài học?” Giúp đỡ? Dây thần kinh giúp đỡ người khác của cậu ta vốn dĩ không có, mà có khi còn lo lắng thiên hạ quá thái bình sẽ nhàm chán.
“Phải đó, tên khốn băng thanh ngọc khiết kia đúng là khiến người ta thấy chướng mắt.”
“Nhất là khuôn mặt lừa tình của hắn ta thật là lạnh lùng đến phát ghét.” Anh ta ném phăng điếu thuốc trong tay đi.
“Này, này, này, hắn ta lúc nào chẳng vậy đâu được tính là lừa chứ?”
“...”
“Tôi còn nhớ lần đầu tiên hắn đến đây làm việc, chưa đến mười một giờ đã lăn ra ngủ, ngoẹo hẳn đầu vào sô pha, khoe chiếc cổ nõn nà.” Anh ta vừa nói vừa chỉ vào cổ mình, “Khuy áo thì cởi đến đây”, lại chỉ tiếp vào khuy áo thứ hai của mình, “cậu có còn nhớ có bao nhiêu khách hàng đứng trong phòng khách nhìn dáng ngủ mơ màng, thuần khiết, trong sáng của hắn ta không? Đó là lần đầu tiên câu lạc bộ yên tĩnh như vậy từ khi tôi bắt đầu làm, không có bất cứ ai dám làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của hắn ta. Vậy cũng không coi là lừa sao?”.
“Tôi chỉ nhớ cậu đứng ngây ra đó nhìn liền bị bà chủ phạt lương.”
“Yên tâm, đợi Duy Mặc thừa kế câu lạc bộ này, sẽ không còn bị bà chủ ức hiếp nữa.”
“Trác Duy Mặc? Cậu rất thân với cậu ta sao?”
“Bây giờ không thân nhưng có thể kết thân mà!” Anh ta khẽ nở nụ cười mỉa mai. “Thực ra cậu ta vừa hay là mẫu người tôi thích, cậu xem bộ dạng tiếp khách vừa ngốc nghếch vừa bá đạo của cậu ta thật đáng yêu!”
“Thực ra, tôi luôn cảm thấy cậu tiếp khách nam thì thích hợp hơn.”
“Bà chủ cũng thường nói như vậy, tôi đang cân nhắc.”
“...”
Hồ Bất Động chống tay vào cột trụ đá trước cửa lớn, gắng sức hít thở. Cô lại muốn đi vệ sinh rồi...
Không thể phủ nhận lương tâm của cô đột nhiên bình tĩnh lại khá nhiều, tim không còn muốn nhảy khỏi lồng ngực nữa. Nhưng sợi dây thần kinh “phong lưu” của cô lại đang rạo rực vì lãng phí một miễn phí, lại rất có khả năng là cơ hội cuối cùng được mặc sức vẫy vùng giữa vô số mỹ nam.
Chẳng phải cô rất đa tình sao? Cô muối mặt tự thừa nhận, nhưng tại sao cô không có phản ứng? Bọn