Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2571 lượt.
m phim không?”
“Hả? Đi xem phim?” Câu mời này nghe sao quen quen? Cô cảnh giác ngẩng đầu lên quan sát thái độ của anh. Anh không cười, nét mặt vẫn lạnh lùng vô cùng, nghe giọng anh hỏi, cô thật không thể tin hai người vừa hôn nhau, nếu không phải vì cái miệng còn chút hồng hồng, cô sẽ hoài nghi, vừa mới gắng sức cắn, làm loạn bừa bãi trong miệng cô, không phải là lưỡi của anh, mà chỉ là một con cá sống quẫy động lung tung trong miệng mình mà thôi...
“Đi hay không?” Lần này anh không có ý định dần dần mỉm cười nữa, nét mặt không giống muốn mời cô xem phim mà là muốn nói, hai bố con cô còn thiếu anh một khoản nợ rất lớn.
“Đi chứ, nhưng trước khi đi phải nói rõ, tôi không xem phim ma.” Cô nói xong, không kiên trì chờ đợi nụ cười của anh nữa, cứ thế cất bước đi theo anh, giữ lấy vạt áo anh.
“Được!” Lần này giọng anh dịu dàng hơn, im lặng một lát, rồi hỏi tiếp: “Bánh rán hành, bán ở đâu?”.
“...” Cô sững người, ngẩng đầu lên nhìn anh, cuối cùng kiềm chế không nổi, khóe miệng hơi nhoẻn cười, nắm lấy bàn tay anh. “Chúng ta đi mua bánh trước rồi đi xem phim sau, nhét vào trong túi áo, lén mang vào rạp chiếu phim!”
“...”
“Này, sao nhìn anh như hối hận rồi vậy?”
“...”
Hồ Bất Động không thể không thừa nhận, thực ra có lúc, phương pháp “lấy độc trị độc” trong tiểu thuyết ngôn tình cũng có hiệu quả không kém trong tiểu thuyết võ hiệp... khụ khụ...
Làm loạn
“Cô thích là được rồi.”
Hồ Bất Động luôn cho rằng triết học tình yêu của mình có chút khác thường, quái dị lại hơi biến thái, nhưng không ngờ rằng núi cao còn có núi cao hơn, nhà cao cũng có nhà cao hơn, so với sư thúc của mình, cô rốt cuộc cũng tìm thấy chút cảm giác tự hào mình giống mọi người bình thường.
Theo Hồ Bất Động thấy, có lẽ bởi Hạ Thiên Lưu sống trên núi quá lâu, hít thở không khí quá trong sạch, khiến bộ não anh có chút vấn đề. Cho nên, anh không thích cười, thích vẻ mặt lạnh lùng, yêu ngủ như mạng sống, không phân biệt được đường đi, là người có nhân duyên tốt, chỉ số phán tán hooc môn cao, thậm chí còn có đứa con trai vai vế còn cao hơn cả cô, những chuyện này đều có thể nhẫn nhịn.
Nhưng điều mà cô không nhẫn nhịn được là...
“...” Anh nghe vậy hơi bất ngờ, quay sang nhìn cô, nét mặt càng kì dị.
“...” Cô hiểu ngay ý của anh. “Không phải tôi muốn lấy chó ra để thử anh, chỉ là từ việc nhỏ có thể thấy được chuyện lớn. Từ việc nhỏ thấy được chuyện lớn, anh có hiểu gì không? Cũng giống như tôi hỏi anh, nếu tôi bị rơi xuống nước, anh có nhảy xuống cứu tôi không, hay tôi bị bắt cóc, anh có chịu đem hết tiền bạc ra chuộc tôi về không.” Những vấn đề thường thức cơ bản này, cô chắc chắn bà chủ câu lạc bộ đã dạy anh phải trả lời thế nào mới khiến phụ nữ vui lòng!
“Bắt cóc cô? Hừ!” Cười nhạt... phản ứng chẳng giống một trai bao chuyên nghiệp chút nào.
Cô hiểu rồi, anh yêu cô quá vụng về, anh không thấy mình như vậy là quá lộ liễu, không cho cô cảm giác an toàn, càng không cho cô cảm nhận được sự lãng mạn, mơ màng?
“Bây giờ tôi có được coi là bạn gái anh không?” Cô hối hận một chút được không?
“Tôi không cần thứ đó.”
“Hả? Thứ gì?”
“Bạn gái.”
“Phụt! Vậy tôi là gì?” Cô thở mạnh, cái gì... cái gì... cái gì? Cô còn chưa kịp hối hận, anh đã nhanh hơn cô một bước đá cô vậy sao? Không được, cứ coi như bây giờ anh ghét cô phiền phức, quan niệm về lãng mạn kì lạ, quan niệm tình yêu biến thái, muốn chia tay với cô, cô cũng không thể để anh chiếm thế chủ động. “Vậy tôi cũng không muốn cùng anh...”
“Cô là người phụ nữ của tôi.” Bạn gái nghe chẳng có chút uy lực nào, cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể chạy mất, đổi cái mới, một cách gọi không ràng buộc. Anh ghét cách xưng hô “bạn gái” đó, trực tiếp thay bằng cách gọi mà mình thấy hài lòng, sau đó quay đầu một cái, nhìn cô ngây ra như gỗ cắn nửa miếng bánh rán.
“Cô nói cô không muốn cùng tôi cái gì?” Anh nhíu mày, không quên thắc mắc về câu nói còn bỏ dở nửa chừng của cô.
“Tôi... cái đó...” Cô ngẩn ra, cố lấy lại bình tĩnh, nhìn anh vừa chờ đợi câu trả lời của mình vừa tháo chiếc đồng hồ đeo tay mà anh chưa bao giờ thiếu khi tiếp khách ra. Trước đây ngay cả khi tiếp cô, anh cũng luôn đeo nó, nhưng hôm nay, anh tháo ra nhét nó vào túi áo khoác ngoài, dường như tuyên bố đoạn tuyệt mối quan hệ trước đây của họ. Cô không còn là khách trong hàng và anh cũng không phải trai bao nữa. Cho nên yêu cầu của cô, anh chỉ cần dùng cách mình thích mà chiều lòng cô là được, không cần thiết phải sắm vai một người xa lạ.
Anh không cười, không lấy lòng cô, chỉ chiều theo những yêu cầu của cô và dành cho cô nhiều hơn so với cô cần. Bất luận là cô muốn thứ gì, “bánh rán”, sự “lãng mạn” hay “tình cảm”, anh đều nhiều hơn rất nhiều so với cô tưởng tượng.
Nhưng mà, rất kì quái...
Cô thực sự không cảm thấy mình có chỗ nào khiến anh đặc biệt quan tâm. Từ ngày đầu tiên gặp cô anh đã không lấy gì làm ngạc nhiên, trái lại chính cô mới là người tự đa tình đến chảy nước miếng, sau đó, cô đối xử với anh