Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2572 lượt.
c nào cũng chỉ lướt qua cô một cái rồi quay luôn đi chỗ khác. Quan trọng nhất là, trước mặt bố mình, cô luôn duy trì khoảng cách với anh, để chứng minh quan hệ hai người hoàn toàn trong sáng.
Nhưng sau buổi đi xem phim hôm đó, cô trằn trọc băn khoăn, trước mặt Phạn Đoàn và bố mình, cô luôn tỏ ra đạo mạo, khuôn phép, nhưng sau lưng, cô không bỏ qua một cơ hội nào được đùa nghịch khuôn mặt bảnh bao và làn môi quyến rũ của sư thúc mình.
“Hay mất tiền, phá sản?”
“...” Anh mắm môi.
“Nhìn anh như vậy, chẳng lẽ hôm nay, em sẽ rơi xuống nước hay ngã vào thùng rác sao?”
“...” Anh nghiêm mặt lườm cô, rồi quay đi, vặn tay nắm cửa, bước ra ngoài.
“Rầm!”, tiếng cánh cửa đập mạnh vì tức giận.
“Này! Anh đừng đi vội, anh vẫn chưa nói em sẽ gặp kiếp nạn gì. Em mà bị rơi xuống nước thì có chỗ nào tốt cho anh chứ?” Thấy anh bỏ đi chẳng có chút trách nhiệm, cô muốn mở cửa lôi anh lại nhưng nghe thấy giọng nói ác ý của tiểu quỷ Hạ Phạn Đoàn vang lên: “Chẹp chẹp chẹp, kiếp đào hoa, cũng là kiếp số mà bố không có cách nào hóa giải”.
Kiếp đào... đào hoa? Ai cơ? Chẳng lẽ lại là cô sao?
Hồ Bất Động nằm mơ cũng không nghĩ đến, cuộc đời mình vẫn còn liên quan đến kiếp số đào hoa, càng không ngờ rằng, người mang đến đào hoa cho mình lại chính là đại tiểu thư mới gặp đúng một lần, Nguyễn Ly. Nhưng điều cô không ngờ tới nhất là quan hệ giữa người với người lại kì diệu đến như vậy.
Thay đổi khó lường, nhanh chóng, rối rắm.
“Cô nói cái gì?” Cô không kịp tiêu hóa những lời của Nguyễn Ly, chỉ thấy chiếc xe hơi sang trọng của cô ta đỗ trước khu nhà mình. Nói thật lòng thì cô và cô ta không thân lắm, hơn nữa đáng lẽ ra bây giờ, cô ta phải đang hạnh phúc, ân ái cùng anh chàng thanh mai trúc mã của mình mới phải chứ. Cuộc sống của cô hoàn toàn không còn khoảng trống dành cho hai người bọn họ, hãy trở về thế giới của mình mà làm nhân vật chính.
“Bản tiểu thư hỏi cô có bán thời gian của mình hay không?” Nguyễn Ly thiếu nhẫn nại gõ mũi chân xuống đất, dựa lưng vào cửa xe, trên người khoác bộ đồng phục trường quý tộc chẳng hợp chút nào với cách nói chuyện của cô ta.
“...” Chắc đây không phải chính là số kiếp đào hoa mà sư thúc cô nói chứ? Tại sao vận đào hoa của cô lại là một cô gái? Còn là một cô gái ngang tàng, bất chấp lý lẽ nữa.
Cô nhìn Nguyễn Ly không nói gì, lại tò mò liệu mình đáng giá bao nhiêu. Dù gì bên cạnh cũng có một chàng VIP giá cao cắt cổ, áp lực rất lớn, biết đâu cô lại đáng tiền hơn mình tưởng. “Tôi được trả bao nhiêu?”
“Muốn bản tiểu thư nói ư? Cô không đáng một xu! Hừ, nằm mơ cũng không ngờ lại chính là cô!”
“Này, cô có thái độ gì vậy? Thế nào lại chính là tôi?” Điểm cuối cùng của chuyện mua bán này, còn chưa biết là ai đang loạn lên đặt hàng sao? Tưởng cô chưa chơi trò này hay sao? Nghiệp vụ của cô rất thành thạo đó!
Nguyễn Ly dùng hai ngón tay kẹp một tờ giấy ghi chú, đưa đến trước mặt cô, cô nghi ngờ đón lấy, trên tờ giấy chỉ viết địa chỉ nhà mình. “Ai đưa cho cô tờ giấy này?”
“Bà chủ câu lạc bộ đó.”
“Hả? Là bà ta sao?” Là nữ ma đầu xã hội đen đó? Chẳng phải bà ta đã đá cô ra khỏi câu lạc bộ đó rồi sao? Lần này không biết bà ta lại muốn giở trò gì đây?
“Bà ta nói, người trên địa chỉ này có thể giúp được tôi.”
“Bà ta nói tôi có thể giúp được cô?” Bà ta trước giờ chưa từng nói tốt về cô lấy một lần, vậy mà hôm nay lại nói cô có thể giúp Nguyễn Ly sao? Ừ, lòng hư vinh trong thoáng chốc đã được cổ vũ. Nhưng trước mắt cô kiếp đào hoa, cô không nên mạo hiểm làm bừa thì hơn, những ngày bình lặng của cô đang bắt đầu nổi sóng. “Này... tôi thấy tôi vẫn là...”
“Bà ta còn nói, nếu cô cự tuyệt, thì bảo cô quay lại câu lạc bộ làm nhân viên vệ sinh.”
“Khốn kiếp, bà ta có hiểu lý lẽ không vậy? Chính miệng bà ta kêu tôi biến mất trước mặt bà ta, bây giờ lại muốn lấy cái hợp đồng dở hơi kia ra bắt tôi làm nô dịch!” Cô đã rửa tay gác kiếm, cáo lão hồi hương rồi, không muốn chơi bời nữa, chẳng lẽ không thể cho cô một cơ hội làm lại từ đầu? Cô đúng là đã rơi vào chốn hồng trần sâu như biển lớn, để cô quay lại bờ đi! Cầu xin đó!
“Bà ta nói, muốn cô biến mất trước mắt con trai bà ta nhưng cô vẫn phải trả nợ, một xu cũng không thể thiếu.”
“Gian thương độc ác!”
“Bà ta còn nói, món nợ hai cha con cô thua bà ta, cả đời này cũng chẳng trả hết được!”
“...” Vậy tìm bố cô đến mà bồi thường cho bà ta đi.
“Được rồi, không nói nhiều nữa, lên xe đi.” Nguyễn Ly chỉ vào ghế sau chiếc xe của mình, ngang ngược như thể mọi chuyện là đương nhiên. Hồ Bất Động hơi lo sợ, sao cô có cảm giác như mình nhìn thấy bộ dạng khi còn trẻ của bà chủ câu lạc bộ đã thất lạc nhiều năm trước nhỉ. Cứu!
Bị ép leo lên chiếc xe cao cấp, cô ấm ức nhìn gương mặt hiền lành, thật thà của anh lái xe, nghi ngờ liệu anh ta có muốn đưa mình đến xưởng giết mổ nào đó để làm thịt hay không. “Được rồi, cô nói đi, lần này lại muốn dạy dỗ cậu bạn trai nhỏ của cô như thế nào?”
“Cậu ấy không cần cô quan tâm, tôi đã tìm được người dạy dỗ cậu ấy rồi, còn cô thì phải đi giúp bản tiểu thư dạy dỗ người khác.” Khi Nguyễ