Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2569 lượt.

n Ly nói đến hai chữ “người khác” bỗng nhiên nghiến răng ken két.
“Hóa ra cô còn có người khác?” Cô tròn mắt ngạc nhiên. Hóa ra, đa tình không phải bản quyền phát minh của một mình cô, mà là phản ứng tâm lý chung của con gái bây giờ! Hơn nữa cậu bạn trai nhỏ Mạn Đồn Đồn của cô ta chắc chắn không có năng lực phản kháng, điểm này cô ta may mắn hơn cô, không giống đám động vật kì lạ bên cạnh cô, mỗi con đều nhe răng giơ vuốt, hung mãnh vô cùng, con nào cũng khó xử lý.
“Tuy là bà chủ câu lạc bộ tiến cử nhưng tôi rất nghi ngờ, cô thực sự có thể thu phục người đó sao?” Nguyễn Ly ném cho cô một ánh mắt khinh khỉnh, cắn môi dường như có ẩn ý gì đó. “Hay là tôi tìm thêm mấy loại hình khác nhau, có lẽ sẽ khiến anh ta thích, phòng trường hợp, thú tính đại phát.”
“Này, rốt cuộc cô muốn tôi làm gì?” Tại sao càng nói càng khiến cô cảm thấy mơ hồ và nguy hiểm thế?
“Tôi chưa nói với cô sao?” Nguyễn Ly chớp mắt. “Bảo cô đi dụ dỗ vị hôn phu của bản đại tiểu thư.”
“Phụt!”
“Cô làm cái gì mà phun nước bọt bừa bãi thế?”
“Cô... cô... đầu óc cô có vấn đề rồi sao?”
“Bản tiểu thư không muốn đính hôn với anh ta, công ty nhà anh ta bị phá sản là việc của nhà anh ta, liên quan gì đến bản tiểu thư chứ?”
“Càng chẳng liên quan gì đến tôi... thả người vô tội là tôi xuống xe đi.”
“Cho nên cô chỉ cần dụ dỗ được anh ta đến hồn xiêu phách đảo, sau đó để tôi bắt gian tại trận, tôi có thể lấy lý do đó mà vĩnh biệt anh ta!”
“Xin cô, bây giờ làm ơn vĩnh biệt tôi trước đi, để tôi xuống xe nhé.”
“Thế nào, bản tiểu thư sẽ chạy thoát khỏi kế hoạch hôn nhân này một cách hoàn mỹ chứ?”
“Cô sung sướng đến mức không thèm nghe tôi nói gì sao?”
“Nhưng...” Nguyễn Ly quan sát cô gái đang phun nước bọt trước mặt mình, “... Bản tiểu thư thực sự không cảm thấy cô có thể thu phục tên đại ma đầu kia”.
“Đúng rồi, đúng rồi, đúng rồi! Tôi cũng nghĩ như vậy đấy, hiếm khi chúng ta có cùng quan điểm, cô thả tôi xuống xe nhé, xin cô đó!” Cô như chết đuối vớ được phao vội gật đầu tán thành rồi xua tay lia lịa.
“Nhưng hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt anh ta, tôi không muốn đi! Cô giúp tôi đi xem mặt, sau đó tôi sẽ tìm cô gái khác!” Nguyễn Ly nghiêng đầu, liếc nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Lát sau, xe dừng trước một quán cà phê khá lịch sự. “Này, cứ coi như vì giao tình trước đây, giúp bản tiểu thư một lần chắc không có vấn đề gì chứ?”
Gặp một lần đương nhiên không phải vấn đề quá lớn nhưng quan trọng là hôm nay cô có kiếp đào hoa!
“Anh ta ngồi trên một chiếc ghế sô pha phía bên trái cửa ra vào. Cô vào đi, cứ nói là bản tiểu thư hôm nay không rảnh để đến chào hỏi anh ta, bảo anh ta cút xa chút là được rồi!” Nguyễn Ly mở cửa, phũ phàng đá cô xuống xe, sau đó sai anh tài xế của mình đỗ xe ở bên đường đối diện, vừa nhìn là biết cô ta muốn giám sát cô.
Cô trừng mắt lườm cô ta một cái, nhìn quán cà phê lịch sự, trang trọng mà bị kẻ khác lôi ra làm địa điểm xem mặt vớ vẩn, vô tội giống như cô, đồng bệnh tương liên.
Đẩy cửa ra, cô bước vào căn phòng lớn mở điều hòa mát lạnh. Mình chẳng qua chỉ đến để chuyển lời thôi mà, Nguyễn Ly không hy vọng gì ở cô, cô không có nghĩa vụ phải dụ dỗ, cứ trực tiếp nói cho anh ta biết tình hình của anh ta, thậm chí có thể không cần đến khuôn mặt cau có, đau khổ của anh ta, hoàn thành nhiệm vụ này rồi cô sẽ lập tức bỏ đi. Này, anh chồng chưa cưới đó của cô ta chắc sẽ không giận cá chém thớt mà đánh cô một trận chứ?
Nếu cô bị đánh, đây có coi là kiếp đào hoa không? Đào hoa vẫn là đào hoa, chẳng qua chỉ là đào hoa đối với người khác thôi, chỉ để lại cho cô vận xui xẻo, kiếp đào hoa của cô chắc không phải giải thích như vậy chứ?
“Vào cửa chính rồi rẽ phải... anh ta ngồi dựa lưng vào sô pha!” Cô lẩm nhẩm trong miệng, tìm một người đàn ông hoặc là vô cùng đáng thương, hoặc là lo lắng bồn chồn ngồi đợi người khác. Nhưng phát hiện ra, hình như không có ai phù hợp với yêu cầu tìm kiếm của cô.
Không có sao? Chắc không phải anh ta biết mình bị cự tuyệt nên vội vã trốn trước rồi chứ? Người đàn ông biết trước cục diện, mang đến sự thoải mái cho tất cả mọi người.
Mở rộng phạm vi tìm kiếm, vậy chỉ cần đó là một người đàn ông là được, một người đàn ông, một người... A! Có rồi.
Một người...
Một người... đàn ông nằm bò trên bàn ngủ gật?
Cô cắn chặt môi, cảm thấy người kia rất quen, ngay đến dáng vẻ nằm bò lên bàn ngủ ấy cũng thân thuộc vô cùng, nhìn chẳng giống đang đợi người khác chút nào, đến ngủ nướng thì đúng hơn. Cô nhìn ngó xung quanh, muốn tìm một người đàn ông khác phù hợp với tiêu chuẩn hơn nhưng khu vực này chỉ có một mình anh ta. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, một tay đặt lên bàn để gối đầu.
Cô nheo mày, bước về phía trước hai bước, vẫn không dám chắc chắn người đó rốt cuộc là ai. Anh ta khẽ động đậy, quay mặt ra phía cửa sổ, khiến cô không sao nhìn rõ được. Nhưng động tác này lại làm lộ ra mọt miếng ngọc màu xanh biếc trên cổ anh.
Màu xanh thật chói mắt.
Sắc xanh quá mức, thiếu tự nhiên, hơi giả tạo, vừa nhìn đã biết là ngọc giả.
Tượng hình Quan Âm!
Bị nhữn