Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2573 lượt.
g giọt mồ hôi nhỏ nhỏ bám lên.
Thì ra, nhiệt độ của điều hòa trong quán cà phê này mở hơi cao, chẳng trách cô cảm thấy hơi khó thở.
Hôm đó cô nhét món đồ này vào trong thùng thư nhà anh, không lưu lại lời nào. Thì ra anh vẫn dùng thứ đồ chơi này, thật không ngờ anh vẫn dùng nó.
Tình cờ gặp Huỳnh Nhất Nhị ở đây có coi là kiếp đào hoa không?
Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, không biết nên dùng ánh mắt như thế nào để nhìn người đang ngủ say sưa kia. Nhìn anh ngủ thật thoải mái, còn chà chà cổ lên cái mặt dây chuyền. Hình như anh lấy lại miếng ngọc Quan Âm đó chỉ vì muốn ngủ ngon vậy.
Cô muốn cầu bình an cát tường cho anh, chứ không phải muốn chúc anh ngủ ngon!
Cô bĩu môi, định lay gọi anh dậy, giúp Nguyễn Ly chuyển lời đến anh, xong đâu đấy sẽ bỏ đi luôn. Nhưng tay cô vừa chạm đến phạm vi thế lực của anh, lại bị hơi ấm do anh tạo ra xung quanh hất ngược lại, cô bĩu môi cái nữa, quyết định hạ độc thủ, đẩy thật mạnh.
Anh khẽ động đậy cái đầu, tóc mái từ trên trán rủ xuống do cử động nhỏ của cánh tay. “Hừm... Để tôi ngủ thêm một chút nữa, một chút thôi.”
“...” Cô vội vàng thu tay lại, chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ. May mà, người đến là cô, chứ nếu là Nguyễn Ly, xem ra đầu của Huỳnh Nhất Nhị sớm đã bị đá bay khỏi ghế rồi.
Anh cũng biết chạy đến đây xem mặt cơ à? Lại còn ăn mặc luộm thuộm, trạng thái mơ màng không tỉnh táo, ngủ đến mức đầu óc mờ mịt.
“...” Cô nhếch khóe môi lên, quyết định hoàn thành nhiệm vụ của mình trước. “Tiểu thư xem mặt với anh nói, hôm nay không rảnh để tiếp anh, anh về nhà ngủ đi.”
Cô nói xong, chuẩn bị kéo ghế đứng dậy, lại thấy người nằm bò trên chiếc ghế đối diện từ từ ngẩng đầu lên, qua một lớp tóc mái, mơ màng nhìn cô.
Nhìn anh còn rất ngái ngủ, nửa mơ nửa tỉnh, đầu hơi nghiêng, tóc mái rủ trước mặt cũng hơi nghiêng theo động tác của anh, cái tay đặt trên bàn từ từ giơ lên, chầm chậm hướng đến trước mặt cô, đầu ngón tay gần chạm đến cô.
“Anh... anh cá là anh đang nằm mơ, một lát nữa... sẽ lập tức tỉnh lại, lập tức... lập tức...”
Ngón tay giữa dài nhất khẽ chạm vào gò má đang nóng dần lên của cô, tuy chỉ chạm rất nhẹ nhưng lông mày anh lập tức nhíu lại, tay anh cũng cứng đơ tại đó. Động tác của cô cũng cứng đơ theo. Cô nhìn bàn tay phải của anh không có bất kì hành động nào nữa, cứ treo trên gò má cô. Đầu ngón tay anh bắt đầu khẽ di chuyển trên khuôn mặt cô. Cô cắn môi, không biết phải nhìn anh bằng biểu cảm như thế nào, chợt nghe thấy từ trong kẽ răng của anh phát ra một câu rủa khẽ, câu rủa đặc trưng và quen thuộc của Huỳnh Nhất Nhị.
“Chết rồi, lại không phải là mơ, đau chết anh rồi!” Anh nghiến răng, cảm thấy nhói đau.
“Hả?” Cô bặm miệng, ngây ra nhìn vẻ mặt dở khóc dở cười của anh.
“Tay anh... bị đè lâu quá, tê hết rồi, đau quá!” Cảm giác tê dại kết hợp với lạnh giá lan truyền khắp cánh tay anh.
“...”
“Cho nên tạm thời để anh giữ nguyên tư thế này được không?” Tay anh sẽ rất khuôn phép đặt trên gò má cô, nếu có cái gì không giữ khuôn phép thì chỉ là đầu ngón tay thôi.
“...”
Kiếp đào hoa (trung)
“Thực ra anh vẫn rất xui xẻo, không phải sao?”
Sự tình có thay đổi!
Nguyễn Ly thực sự không ngờ tiêu chuẩn của Huỳnh Nhất Nhị lại thực sự không có tiền đồ như bà chủ câu lạc bộ nói. Cô ta tùy tiện đưa đến một “miếng bánh”, ấy vậy mà lại hợp khẩu vị với anh.
Những gì quan sát được từ chiếc ống nhòm chất lượng cao của bọn săn tin, khiến Nguyễn Ly dần nheo bên mắt vốn dĩ mở to, cuối cùng nheo thành một đường nhỏ như sợi chỉ, thuận tiện để tăng cường sự chú ý của mình vào đôi gian phu dâm phụ lén lút trong quán kia, đầu áp vào kính ô tô càng lúc càng sát, cơ thể ngồi nghiêng trên ghế xe đã biến thành trạng thái nửa quỳ.
Cô ta đưa mắt của mình ra khỏi cái ống nhòm, lúc này mới cảm nhận được bóng đen của ai đó đang đổ xuống đỉnh đầu mình.
Ngẩng đầu.
Hít thở.
Nhoẻn cười gượng gạo.
“Nguyễn tiểu thư?” Giọng nói của Huỳnh Nhất Nhị không rõ đang vui hay buồn, cúi đầu nhìn chiếc ống nhòm trong tay Nguyễn Ly. Cánh tay phải đã duy trì một động tác suốt cả buổi chiều của anh lúc này lại được nhét trong túi quần, có vẻ rất khó rút nó ra.
“Anh... anh...” Huỳnh Nhất Nhị bay đến trước mặt cô ta khi nào vậy? Anh ta biết công phu “Lăng ba di bộ” sao? Đáng chết mà, cô ta lừ cô nàng đang cúi gằm mặt, núp phía sau Huỳnh Nhất Nhị. Hồ Bất Động kia không đánh động cô ta lấy một tiếng, hại cô ta còn chưa kịp chuẩn bị đường tháo thân.
“Cô đang tìm ai sao?” Anh chỉ vào cái ống nhòm sắp muốn rơi tuột khỏi tay Nguyễn Ly.
“Tôi... tôi, chuyện này...” Hồ Bất Động đáng chết kia không phải đã nuốt lời và bán đứng cô ta rồi chứ? Này... bán đứng, thực sự chuyện này cô ta cũng có thể làm được sao, thật là thuê phải người không tốt.
“Có vẻ như hôm nay cô thực sự rất bận?” Anh hơi điều chỉnh giọng nói, không muốn giấu giếm nụ cười khinh bỉ của mình nữa.
Nhìn chiếc ống nhòm rơi dưới chân mình, anh nhấc cánh tay trái buông thõng bên mép quần, khom người, n