Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2550 lượt.
n tìm cái hố nào đó để chui xuống.” Cô nói như có ý ám chỉ gì đó.
“Thất tình thôi mà, không đến nỗi phải chui xuống hố chứ, chẳng phải như vậy rất mất mặt sao?” Anh không hiểu ý Tả Gian Lăng nên hỏi lại.
“Hừ hừ! Cũng chỉ mất mặt giống như anh thôi.”
Anh chẳng muốn so đo thêm, lại tiếp tục cúi đầu, nhìn đống giấy tờ trước mặt, khe khẽ buông ra một câu: “Nói với cô ấy khi nào đi giúp anh đóng cửa lại là được”.
“Anh không xuống nhà sao?”
“Xuống làm gì?”
“Không muốn nhìn thấy người ta sao?”
“...”
“Nhưng mà, nói thật lòng, bây giờ bộ mặt của cô ấy trông rất dễ ghét. Được rồi, em đi trước đây.”
“Ừ!” Anh đáp lại một tiếng.
“Còn nữa, hiệu quả cách âm của tường nhà anh rất tốt đấy.” Cô gian xảo cười một tiếng, sau đó khép cửa lại.
Anh nhíu mày lại, không hiểu cô nói gì, mặc cho cánh cửa thư phòng khép lại, cũng không suy nghĩ gì nhiều, rút ra một bản báo cáo tài chính, chống tay lên cằm tiếp tục nghiên cứu. Cổ phiếu nhà anh đang sụt giá rất thê thảm, thê thảm đến mức khiến gia đình anh có chút mất mặt. Nhưng lần này, anh một chút cũng không muốn tiếp tục cái xui xẻo theo mệnh trời như vậy nữa.
Nếu như trước đây có kẻ nào đó dám nói với Huỳnh Nhất Nhị rằng, sẽ có một ngày anh phải ngồi trước bàn làm việc mà đọc tài liệu, đọc đến tối tăm mặt mũi, quên ăn quên ngủ, hoa mắt chóng mặt... Anh chắc chắn sẽ mỉm cười mà buông ra một câu “Cút đi, khốn kiếp!” để đáp trả lại kẻ kia. Nhưng giờ khi anh nâng đồng hồ lên, phát hiện mình đã rúc ở cái bàn làm việc này cả một ngày rồi, câu “Cút đi, khốn kiếp!” kia cũng bị anh nuốt xuống toàn bộ. Anh chỉ buông một tiếng cười nhạt, tự cười chính mình. Thực chỉ dám trách người anh rể cũ của anh đã không nể mặt bố mình mà thôn tính đống cổ phiếu giống như một thần thực tử. Bức chị anh đến mức ngày ngày phải chỉ vào hình anh ta trong phòng làm việc mà chửi rủa.
Anh không thể không thừa nhận, gian thương, thực sự là nghề nghiệp cần có trình độ rất cao. Anh rể cũ của anh thật xứng với chức danh đó. Còn anh thì... tương đối kém! Vẫn là anh có sở trường hơn với nghề thiếu gia phá gia chi tử không cần có chút trình độ gì. Đột nhiên anh cảm thấy mình thật đáng cười. Trước đây ít nhiều gì anh vẫn cho rằng mình cũng có mấy phần cá tính. Cố ý mang bộ dạng của một kẻ chẳng có chút tiền đồ, chính vì không muốn tranh giành quyền kế thừa tài sản vớ vẩn gì đó với chị mình. Cho đến bây giờ anh mới hiểu, anh thật ngu ngốc, muốn làm một tên phá gia chi tử đơn giản hơn làm một gian thương. Ai cần cái sự nhường nhịn vớ vẩn của anh chứ? Anh căn bản chẳng có năng lực để nắm giữ cả gia nghiệp, anh luôn chỉ lựa chọn những con đường quá đơn giản cho mình, để hòng mong sẽ đường hoàng được làm quán quân.
Xui xẻo cũng được, phá gia cũng tốt... xí... thật không có tiền đồ. Khốn kiếp!
Uể oải vươn vai một cái, anh rướn cái cổ có chút tê mỏi, đứng dậy khỏi ghế, muốn đi xuống nhà bếp pha bát mỳ. Cũng vì việc dự đoán xu thế của thị trường cổ phiếu, hôm nay chị gái anh lại phải ở phòng làm việc thắp đèn chiến đấu thâu đêm. Anh xoa bụng đi xuống nhà, vào phòng khách, liếc nhìn bầu trời đã sẩm tối ngoài cửa sổ, bật đèn lên.
Một tiếng rên rỉ do bị ánh đèn làm chói mắt vang lên từ chiếc ghế sô pha. Anh hơi sững lại, nhìn cái người lẽ ra sau khi trả xong áo khoác phải ngay lập tức trốn anh đi thật xa rồi. Cô dụi đôi mắt mọng đỏ, thò đầu ra khỏi sô pha, dùng mu bàn tay che chắn thứ ánh sáng chói lòa đang chiếu thẳng vào mắt. Dường như cô đã ngủ hơi lâu, cổ họng khàn khàn hỏi: “Mấy giờ rồi?”.
Anh như vừa kéo lại được hồn phách: “Gần sáu giờ rồi!”.
“Muộn như vậy rồi sao!”
“Ừ, em ngủ quên à?”
“Ừm, em không cẩn thận ngủ quên mất. Lăng đâu rồi? Đi rồi à?”
“Ừ, đi lâu rồi.”
“Ồ... anh đang muốn ra ngoài sao?” Cô nhìn anh đang tiện tay cầm cái áo khoác ngoài để sẵn trong phòng khách, một chiếc áo khoác sạch sẽ.
Anh đi ra phía cửa, nhẹ nhàng hỏi cô: “Bụng em không đói sao, anh đưa em đi kiếm gì ăn nhé”.
Anh hủy kế hoạch ăn mỳ, mặc áo khoác vào, khởi động xe và bật đèn pha. Nhìn chiếc xe đổ của cô nằm gọn trong kính chiếu hậu, một tay chỉnh vô lăng, anh hỏi cô đang ngồi bên ghế lái: “Muốn ăn gì? Nhưng chớ có làm bộ dạng sư tử há to miệng với anh, anh không phải thỏ đâu”.
Cô không nói gì, nhìn ra ngoài xe.
Anh đạp ga, khẽ cười một tiếng: “Xem ra Lăng thực sự còn không biết an ủi người khác bằng anh, được cô ấy an ủi khó chịu như vậy sao?”.
“Công ty nhà anh vẫn tốt chứ?” Cô mở miệng hỏi nhưng lại là hỏi cái vấn đề chẳng phù hợp chút nào.
Anh chẳng thèm để ý, đáp bâng quơ: “Là sống là chết, bây giờ chắc chỉ phụ thuộc vào một câu nói của lão anh rể mà thôi. Thực ra, anh đột nhiên cảm thấy, như vậy cũng chẳng có gì không tốt. Chính ra cái công ty này đã là của anh ta. Bản thân mình là người như thế nào, trong lòng anh ta có đáp án. Anh ta là người như vậy, thứ đưa đến tận tay thì anh ta không thèm, lại cứ muốn phải tự mình cướp lấy”.
Cô im lặng nghe. Anh dường như muốn tìm một chủ đề để phá vỡ bầu không khí trầm lặng giữa hai người. Nhưng chủ đề đó lại từng l