Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342482
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2482 lượt.
gắng chịu đựng, phối hợp với cô rồi.
Bị từ chối thật mất mặt, cô không muốn tiếp tục mở miệng.
Không ở lại thì không ở lại, anh thích quay lại trên núi để suốt ngày ngây ra, cô thì thích lăn lộn trong chốn hồng trần để làm một người phàm tục. Mỗi người đều có thế giới của mình, ai đi đường nấy.
“Cộc!”
“Anh làm gì mà tự nhiên cốc đầu em vậy?” Cô ôm lấy đầu, ấm ức nhìn sư thúc đại nhân thi hành bạo lực với mình.
“Vì sao à, chỉ là anh cảm thấy em chắc chắn đang nghĩ chuyện gì đó anh không thích.”
“... Anh bắt buộc phải dùng phương thức quái dị như thế này sao?” Cô thừa nhận đầu của cô lại đang không khống chế được, đem những chuyện bế tắc ra mà nghĩ ngợi lung tung, kết luận đưa ra thì không chỉ hại người hại mình, mà còn rất không có trách nhiệm. Cô cũng thừa nhận cái đầu luôn nghĩ ra những dự định đáng chết của cô rất đáng đánh. Nhưng mà anh hoàn toàn có thể dùng biện pháp dịu dàng hơn để nhắc nhở cô mà. Trong khung cảnh lãng mạn như thế này, dù trong lòng không có cách đối xử nào khôn ngoan hơn, thì anh cũng nên chịu khó nhập gia tùy tục một chút chứ? Lại đi cốc đầu người khác, còn cốc chẳng chút nương tình, hại cô quên sạch hết những gì đang nghĩ.
Cô đang chờ cho tư duy của mình phục hồi trở lại, thì ánh đèn pha của một chiếc ô tô chiếu đến, làm nhiễu loạn dòng suy nghĩ của cô. Chiếc xe kia trong lúc bọn họ không để ý đã tiến tới và dừng lại trước cửa lớn nhà họ Nguyễn, tắt đèn rồi ngừng động cơ. Từ trên xe bước xuống là một người đàn ông cô chẳng biết tên nhưng lại khiến cô nhíu chặt mày lại. Cô nuốt nước bọt, chẳng nói lời nào, kéo tay Hạ Thiên Lưu đi nhanh về phía trước.
“Anh biết cãi nhau chứ?” Cô rõ ràng còn nhớ anh đã cãi nhau với cô một lần, cô còn bái phục chịu thua, cho nên, cô tin tưởng rằng, thực lực của sư thúc đại nhân rất hùng hậu.
“Học qua.”
“Được, đợi chút nữa chúng sẽ mắng cho người đàn ông kia phải tối tăm mặt mũi!”
Người đàn ông kia, ông ta đã ức hiếp Phạn Đoàn. Lúc đó, cô rất nhút nhát, không có lập trường, không dám giúp Phạn Đoàn nói một câu. Nhưng mà, bây giờ có sư thúc ở đây rồi, anh chính là người có tư cách nói giúp Phạn Đoàn nhất trên thế gian này. Mau đi chửi chết cái lão đàn ông mê tín dị đoan kia đi!
“Tao cho rằng, lần trước ở bệnh viện đã đem tất cả suy nghĩ của tao nói rất rõ ràng rồi, mày sao lại vẫn còn ở đây?” Lông mày của người đàn ông kia cau lại, anh mắt cay nghiệt nhìn Phạn Đoàn.
“Tôi vẫn ở đây nhưng không có gặp ‘người nhà’ của tôi, nên chắc không có vấn đề gì chứ?” Cậu chỉ gặp một người không có quan hệ huyết thống với mình mà thôi, cứ coi như cậu ta là nghiệp chướng, cũng sẽ không gây hại gì đối với bọn họ, cậu cho rằng như vậy.
“Xem ra mày vẫn chưa hiểu rõ ý của tao, tao chẳng quan tâm mày là cái gì, tóm lại là mày tránh xa gia đình tao rasố mệnh của mày thế nào cũng được, mày có là nghiệp chướng cũng được, tao không quan tâm. Nếu mày muốn chứng mình cái gì đó, được thôi, nhưng đừng đến tìm người nhà tao, tao không có khả năng gánh bất kì cái vạn nhất nào đâu.”
“Tôi... tôi không phải là muốn chứng minh cái gì cả, tôi chỉ là vì...”
“Muốn tiền?”
“...”
“Có thể, mày muốn bao nhiêu?”
“...”
“Di Phấn, đến đây với bố, chúng ta cùng về nhà.”
Người đàn ông vẫy vẫy tay với Di Phấn đang đứng bên cạnh Phạn Đoàn, dùng giọng điệu nhỏ nhẹ khác biêt hoàn toàn so với lúc trước, mang một chút thương xót, cẩn trọng. Nguyễn Di Phấn không hiểu gì, chỉ nhìn bố mình một cái, rồi lại quay sang nhìn Phạn Đoàn, cúi gục đầu chẳng nói lời nào nữa. Trong chốc lát, cô bé đứng ở giữa không biết phải làm gì. Lúc sau, cô bé duỗi tay muốn vỗ vỗ cậu bạn Phạn Đoàn vốn luôn cười kia, vậy mà lúc này lại không thể nhìn thấy bất kì biểu cảm nào trên khuôn mặt. Nhưng Phạn Đoàn gạt tay cô bé ra, khiến cô bé sững lại, dường như vừa bị dọa bởi hành động chưa bao giờ thấy này của cậu.
“Phạn Đoàn, cậu và bố đang nói gì vậy, sao mà mình chẳng hiểu câu nào cả.”
“Không có gì, cậu đi đi, mình và bố phải về nhà rồi.”
“Nhưng mà, cậu...”
“Mặc kệ mình. Cách mình xa ra một chút, nếu không thì, cậu sẽ xui xẻo đó.”
“...”
Thực ra, nếu như có thể, nếu như không phải bị dồn đến đường cùng, nếu như không phải đang sợ hãi thực sự có cái số mệnh gì đó gắn trên mình, người mà Hạ Phạn Đoàn không muốn gặp nhất, có lẽ chỉ là Nguyễn Di Phấn. Đó là người thay thế vị trí của cậu, ở bên cạnh mẹ cậu, bên cạnh em gái cậu, ở trong cái gia đình thuộc về cậu, nhưng lại là người được công nhận hơn cậu. Cậu ghét cô bé, ghét cô bé chưa được sự cho phép của cậu đã thay thế cậu; ghét cô bé đã xua sạch đi nỗi nhớ nhung của mẹ đối với cậu; ghét cô bé có thể tự nhiên thoải mái chăm sóc em gái cậu; ghét cô bé khiến cho tất cả mọi người quên đi sự tồn tại của cậu; ghét cô bé có thể đạt được những thứ cậu không có; ghét cô bé lúc này đứng ở đây, chẳng biết bất cứ chuyện gì, lại kéo tay cậu, mong muốn an ủi cậu; ghét cô bé lập tức có thể đi vào ngôi nhà kia mà cậu chỉ có thể đứng ở bên ngoài.
Cậu cũng có nhà, cậu cũng có bố, bố của cậu cũng rất yêu thương cậu. Cho nên,