Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2469 lượt.
cảm thấy thoải mái vô cùng, dường như những phiền muộn từ trước tới giờ đột nhiên tìm được lối tuôn ra. Hóa ra, cô là đang giận dỗi với chính mình, giận dỗi chính mình không chịu thừa nhận mình là kẻ hèn nhát.
“Chị Hồ...”
“Chuyện gì?”
“Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy chị...”
“Hả?”
“Có chút vĩ đại!” Rõ ràng chuyện gì chị cũng đều hiểu rõ, nhưng lại luôn luôn nghĩ không thông. Haizzz...
“... Em có thể đem cái ‘có chút’ kia bỏ đi được đấy.”
“Lúc đó, em nhìn thấy bố cười.” Rất lâu rồi không nhìn thấy bố cười cam tâm tình nguyện như vậy.
“Hả? Cái gì?” Vấn đề này rất lớn, “Ai ya, đúng rồi, chị vừa mới thể hiện sự vĩ đại xong, không để ý, bố em đâu rồi”. Sau khi kéo Phạn Đoàn đi được một đoạn dài, cô mới phát hiện sư thúc đại nhân vừa mới đứng im lặng không nói gì bên cạnh, đợi cô bạo phát xong đã biến mất.
“Chị kéo em đi như thế, em không kịp gọi bố. Em thấy bố nói gì đó với người đàn ông kia. Thôi chết! Không phải bố nghe lời chị, đánh nhau với người ta chứ?”
“Không, không phải chứ? Hả? Sao em còn kéo theo cô bé?” Cô dừng bước chân vĩ đại, quay người lại, nhìn cẩn thận, mới phát hiện cô kéo đi không phải chỉ một mà là tận hai đứa tiểu quỷ. Nguyễn Di Phấn tại sao cũng chạy theo cô, còn giữ khư khư lấy Phạn Đoàn nữa.
“Xem ra, em còn phải giải thích một số chuyện mới có thể quay về làm thiếu chủ chưởng môn của em rồi.” Phạn Đoàn nhe răng ra, khôi phục lại nụ cười, những giọt nước mắt sắp rơi ra lại bị ép sâu vào bên trong, “Chị Hồ, ân oán còn lại của trẻ con bảy tuổi, bọn em đến chỗ kia giải quyết một chút, ân oán của sư thúc sư điệt bọn chị cũng nên giải quyết đi thôi”.
“Này, tiểu quỷ, chị mới giúp em xong, em liền thấy sắc quên nghĩa chạy mất sao?”
“Vâng! Bởi vì em có di truyền từ bố mà!” Phạn Đoàn vừa nói, vừa kéo Di Phấn chạy đi xa, chỉ còn lại cô, một người “có chút vĩ đại”, đứng như trời trồng trong con ngõ, phát ra mấy tiếng lẩm bẩm chỉ cô mới có thể nghe thấy được.
“Anh ấy đâu phải là thấy sắc quên nghĩ chứ, chẳng lẽ em không biết anh ấy đối xử với em tốt thế nào sao, vì sợ em cứ chờ đợi ở đây lại phải đau lòng, nên mới vội vàng muốn quay lại trên núi đó. Xí! Sao mình lại phải hiểu anh ấy như thế chứ. Như thế đâu có được. Thực ra từ đầu chí cuối, mình chính là tài liệu phản diện anh ấy lấy ra để dạy dỗ con trai. Có lẽ vì ý nghĩa giáo dục phản diện đột nhiên lại biến thàn chính diện quá nhanh, cho nên anh ấy mới chỉ biết đứng yên, nhìn mình bạo phát. Haizzz, bỏ đi, tốt xấu gì cũng là vun đắp cho thế hệ tương lai của Tổ quốc. Bây giờ, thành công rồi thì rút lui thôi!”
Cô nói vậy, vươn vai một cái uể oải, thở dài thườn thượt, quyết định không đợi sư thúc đại nhân của mình nữa. Phạn Đoàn có nói một câu rất đúng, cô chính là đang ghen, đang ghen với cậu ta. Con gái mà, làm gì có ai không hy vọng ngay từ lúc bắt đầu đã được coi là đối tượng không thể thay thế chứ. Kết quả, nếu không phải nhờ chuyện của phạn Đoàn, có lẽ cả đời này cô cũng không thể nào lọt được vào cặp mắt dịu dàng đẹp đẽ kia của sư thúc đại nhân. Chỉ cần dựa vào việc cô đợi ở trong am ni cô mấy năm trời, cũng chẳng đổi lấy được một cái nhìn thoáng qua của anh là đủ biết rồi. Bây giờ, anh muốn quay lại núi, cũng chẳng thèm cân nhắc một chút đến cảm nhận của cô.
Cô thừa nhận cô lớn hơn Phạn Đoàn rất nhiều, nên phải hiểu chuyện một chút. Hơn nữa Phạn Đoàn ở lại đây luôn nhớ tới mẹ cũng thực sự không tốt. Nhưng mà, cô vẫn là có quyền được không vui một chút chứ?
Cô đang nén lại những cảm xúc tiêu cực của mình, đưa chân hướng về phía trước, bước thật sảng khoái. Bất chợt phía sau thò tới một cánh tay mạnh mẽ, quay mạnh người cô lại, giữ chắc lấy cổ cô, không cho cô cự tuyệt, ép cô vào lồng ngực của người đó. Một bên mặt của cô áp lên bức tường thịt ấm nóng kia, mùi hương dịu nhẹ phủ lên mặt liền khiến cho cô nhận ra anh. Cô quả nhiên không có khả năng để hấp dẫn mấy tên háo sắc bên đường, người có thể kéo cô không nói lời nào ép vào trong lòng, còn hiểu rõ chiếc cỗ mẩn cảm của cô, thực sự chỉ có anh.
“Mm... anh đừng có liên tục thổi hơi vào cổ em nữa!” Cô yếu ớt kháng nghị,
Thế là anh nghe lời, không chạm vào cổ cô nữa.
“Tai, tai cũng không thể!” Sẽ xảy ra chuyện đó mất thôi.
Chiếc cổ cứng ngắc, cô từ từ ngẩng lên khỏi lồng ngực anh, bất chợt lại vì một cảnh đẹp đã từ rất lâu chưa nhìn thấy mà bị dọa cho há hốc cả miệng: “Anh... anh lộ ra biểu cảm kinh doanh như thế là định dụ dỗ ai phạm tội sao?”.
Phạn Đoàn đúng là không nhìn sai, anh thực sự đang cười, mắt hơi nheo lại, khóe miệng khẽ nhếch lên, không phải cười tươi quá mức, nhưng đối với Hạ Thiên Lưu anh mà nói, thực sự là rất hiếm có. Nhưng mà, anh cười mê hoặc như vậy thực ra để làm gì? Lại muốn tiếp khách hay sao? Anh không phải là không muốn cười cho cô xem sao?
“Anh là đang thưởng em sao?” Giúp con trai anh xả giận, cho nên anh mới thưởng cho cô?
“Thích không?” Thưởng cho cô, cái đầu bất động này cuối cùng cũng nghĩ thông được một số chuyện rồi.
“Ừm... cũng, cũng không tồi, chỉ là cảm thấy rất khủng bố.”
“Khủn