Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2494 lượt.
g bố?” Anh cười rất khủng bố sao?
“Anh lại có âm mưu gì hả?”
“Không, chỉ là có một câu muốn hỏi em.”
“... Em có thể từ chối trả lời không?”
“Em có thể thử xem.”
“...” Khi mỉm cười thì đừng có uy hiếp người khác nữa, rất tổn hại đến chất lượng nụ cười đó, “Câu... câu hỏi gì?’.
“Thích anh cười, hay là thích anh khi cười?”
“Hả? Đây có thể coi là loại câu hỏi gì chứ? Anh muốn nghiên cứu thứ thiền đạo gì trên người em sao?”
“...” Nụ cười nới rộng thêm mấy phần.
Người nào đó lập tức mềm nhũn: “Anh cảm thấy đáp án này chưa được sao?” Rõ ràng là anh vẫn đang cười.
Anh gật đầu, nhấn mạnh rằng vấn đề này rất nghiêm túc.
Anh cười, trọng điểm chính là anh, không phải là cười. Cái cô thích chính là anh, cười chỉ là tăng thêm giá trị của cảm giác vui sướng. Mà nụ cười của anh ấy thì không phải lúc nào cũng giống nhau. Cô lúc này tốt nhất nên có thái độ tỉnh ngộ giống như lúc cô hét lên khi nãy. Anh cười với cô thế nào cũng được, dù có cười như chó với mèo cho cô xem thì cô cũng vẫn có thể vì anh mà quẫy đuôi, cách mạng làm phản.
“...” Ánh nhìn của cô lướt qua một vòng trên khuôn mặt như hoa như nguyệt kia, khuôn mặt anh rõ ràng, đang muốn làm ảnh hưởng đến tư duy của cô trong hoàn cảnh hiểm ác thế này, “Anh... cười”.
“Thêm mấy chứ vào phía trước đi.” Anh không chấp nhận cái đáp án ăn bớt cắn xén như vậy.
“... Thích anh cười đó, anh khóc cũng được, cười cũng được, nghiêm mặt cũng được, mặt lạnh như băng cũng được, muốn phát khí lạnh cũng được, cười nhạt cũng được, cười mỉa cũng được, xui xẻo cũng được. Em không có tiền đồ, không có bản lĩnh, anh có khéo léo chiều chuộng em hay không, em đều thích!” Thừa nhận thứ khẩu vị quái dị của mình đúng là cũng rất cần dũng khí.
“Miệng thì có thể không?”
“Hả? Cái gì có thể không?” Mô thức tư duy của anh không thể không nhảy cóc như vậy sao? Cô bây giờ giống như là đang thổ lộ hay sao? Anh đột nhiên hỏi miệng có thể không? Thế là muốn hỏi cái gì?
“Chính là thế này.” Cổ không thể cắn, tai không thể cắn, miệng chắc có thể.
Anh nói xong, liền khiến cô ở cự li gần, cảm nhận được khóe môi anh cong lên một góc cực đẹp. Cô vẫn còn chưa hết kinh ngạc, miệng vẫn chưa kịp khép lại, anh đã liền nhanh chóng giúp cô giảm bớt đi động tác “đóng miệng” dư thừa đó.
“Mm!!!”
Cô vẫn còn chưa nói có thể, động tác của anh đã nhanh như vậy làm gì chứ?
Nhưng mà lúc này, có thể coi như anh đã nếm được mùi vị của chiếc kem anh mua cho cô khó ăn như thế nào không nhỉ? Nghĩ đến điều này, cô như muốn báo thù, ghì chặt lấy anh. Đôi tay vẫn luôn khuôn phép cũng thuận theo tâm ý của mình mà quấn lấy cổ anh, cô ngẩng đầu lên, muốn để anh biết cái mùi vị khó chịu quá mức của chiếc kem kia, phá hoại vị giác của anh, xâm chiếm vị giác của anh. Thế là, cô dùng hết khí lực như thể đang hút sữa để thâm nhập, thâm nhập thêm nữa, mạnh mẽ tiến vào bên trong miệng anh, dạy dỗ anh tử tế, hoàn toàn quên mất đây là đang hôn hay đang làm cuộc chiến môi lưỡi.
“Phù, phù, phù, mệt chết em rồi, nếm được rồi chứ! Có phải là rất khó ăn không?”
Cô lau miệng một cái, tận hưởng cảm giác sung sướng của việc phục thù, nhưng thấy người đàn ông bị trả thù kia lại đang liếm liếm môi rồi mím chặt lại giống như vừa thưởng thức cái gì đó. Anh nheo mắt rồi kéo tay cô đi về phía chợ đêm trước mặt.
“Anh muốn làm gì?” Người ta sau khi hôn xong thì đều nhìn nhau không biết chán, vì sao đến lượt cô thì lại chẳng giống gì cả.
“Mua đồ cho em ăn.” Anh nói rất thản nhiên.
“Anh lại muốn mua thứ đồ ăn đáng sợ gì cho em nữa đây.”
“Xem ra em chỉ có ăn no rồi, mới chịu bán mạng.” Bán mạng giống như sự cuồng nhiệt vừa rồi, chứ không giống như những lần trước, cứ sau mỗi cái hôn là lại ngủ như chết trước mặt anh. Nếu là như thế, thì anh sẽ cho cô ăn no, nhồi chết cô, nhét chết cô!
Thế là, cô lần lượt ăn hết những thứ đồ ăn mà anh liên tục nhét vào trong lòng cô, mãn nguyện vô cùng, còn không hiểu vì sao sự đãi ngộ mình nhận được trong chốc lát lại được nâng cao nhiều như vậy. Xem ra, thế giới quả nhiên vẫn là vũng đất luôn trọng hậu chính nghĩa. Cô chẳng qua cũng chỉ là giữa đường thấy chuyện bất bình, ra tay trượng nghĩa, giúp đỡ trẻ nhỏ một chút. Vậy mà ít nhất giờ đây sư thúc của cô cũng đang cười với cô rất tự nhiên.
“Tâm trạng của anh rất tốt phải không?” Không sai, cô rất thích khuôn mặt tươi cười của anh, nhưng cũng không cần thiết phải một hơi cho cô ăn no đến mức như thế này chứ? Từ lúc đó tới giờ, anh luôn mặt dày vô sỉ cười cho cô xem, cũng chẳng để ý cô có tiêu hóa được hay không. Ừm, cô đúng là rất xấu xa, đột nhiên lại cảm thấy rất nhớ... Cô quen rồi cái khuôn mặt nhăn nhó khó chịu, nhưng ít nhất trước khuôn mặt lạnh lùng đó, cô có thể vô lại, có thể giận dỗi, có thể tức giận. Nhưng còn đối với khuôn mặt tươi cười bây giờ của anh, cô thực sự chỉ có thể mềm nhũn ra mà thôi.
“Tiểu sư thúc!” Vị khoái cảm loạn luân, cô kiên trì gọi anh như thế này. Thực ra cách xưng hô này nghe giông giống mấy kiểu xưng hô như tiểu khả ái (tiểu đáng yêu), tiểu thân thân (tiểu thân t