Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2473 lượt.
được gả vào nhà giàu có, bây giờ liền muốn nhân cơ hội để vơ vét sao!”
“Không một đồng cắc? Tốt thôi! Vậy khỏi cần hạnh phúc đến mãi mãi nữa rồi.” Cô kiễng mũi chân lên, nhìn một cái vị sư thúc đại nhân kia, sau khi kéo cô lên xe thì liền không có trách nhiệm gì. Cô đứng sang một bên, đem toàn bộ các túi trên người mình lộn hết ra ngoài cho anh xem: “Bây giờ nên thảo luận vấn đề, ai có thể giúp chị bù vé đây.”
“...”
“...”
Cho nên mới nói, tiểu thuyết ngôn tình, quả nhiên là thứ lừa người...
Cho nên mới nói, lãng mạn, là cần phải trả bằng cái giá rất thê thảm...
Đến ga tiếp theo, lẽ nào muốn cô chạy đuổi theo sau tảu hỏa sao, còn định viết thành cái thứ kì quái, kiểu như là chạy đuổi theo hạnh phúc sao?
Hạnh phúc bên nhau mãi mãi? Ha ha! Hành động có độ khó cao thế này, tìm người khác để làm có được không! Cô không muốn tới một sân ga khỉ gió nào đó lại bị người ta đá xuống tàu!
Hu hu!
Ngoại truyện 1
Một mùa hạ nữa lại đến.
Ve sầu đang kêu, ếch nhái đang kêu, đến cả con chó to của sở cảnh vệ cũng đang sủa. Đúng là một mùa thật ồn ào.
Cái mùa này đã ồn ào như vậy, tại sao mấy cô nữ sinh ở bàn bên cạnh còn muốn gia nhập vào phạm vi hoạt động của giống cầm thú không có lý tính kia, cùng với bọn chúng kêu la ầm ĩ bên tai cô. Sao bọn họ không thể cân nhắc một chút đến cảm nhận của một người bình thường không ngồi đọc sách là cô, muốn cô trước kỳ thi cuối cùng, sẽ phải chạy đến ôm chân phật hay sao?
So với việc phải thi bù, cô muốn ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè được chạy lên núi tìm vị sư thúc đại nhân đẹp trai như thần tiên để giải phóng nỗi khổ tương tư hơn. Cái loại động vật không hiểu được nỗi khổ sở khi phải xa cách của những người đang yêu kia, không thể tránh sang một bên hay đi chỗ khác hóng gió sao?
“Hu... nguyện vọng học của mình thực sự rất nhỏ nhoi, có thể nào cho mình đọc được hết hai chữ ‘thu hồi’ này được một lần, không bị gián đoạn, không bị ngắt quãng hay không...”
Cô thất bại rồi!
Hồ Bất Động cô, quả nhiên không có năng lực để ngồi yên bất động, tâm tĩnh như nước, thần trí yên tĩnh, nhìn bốn phía mà coi như không, thực sự không cần thiết bọn họ phải thử cô một lần như vậy nữa đâu!
“Mọi người đều không cần ôn tập sao? Sắp thi đến nơi rồi.” Lẽ nào chỉ có cái người như cô là phải ôn tập sao? Chẳng lẽ trong lúc cô bị sư thúc đại nhân giày vò một cách ngọt ngào thì tất cả bạn học của cô đã học thuộc lòng như cháo chảy, ôm đầy một bụng kinh luân rồi sao? Đừng... đừng thế mà! Cứ coi như phải học bù, cô cũng không muốn phải cùng thấy giáo môn Luật kinh tế một thầy một trò, trải qua cả kì nghỉ hè đâu. Viễn cảnh này thật là quá tàn khốc!
“Học cái gì, mình chắc chắn thi rớt, đừng tranh luận nữa.” Một nữ sinh nào đó hào sảng cự tuyệt đấu tranh với cái thế giới tàn khốc này.
“Đúng vậy, dù gì nghỉ hè cũng chẳng có việc gì, đến gặp thầy giáo dạy Luật kinh tế cúng tốt mà. Mình nghe nói ông ấy có một chiếc BMW đó, cậu nói xem nếu như sau khi học bù, có thể đi nhờ xe thầy thì tốt thế nào.”
“... Mình muốn phát biểu!” Hồ Bất Động giơ tay, “Chiếc BMW đó không phải của thầy giáo, mà là của bạn gái thầy đó, ông ấy chỉ mượn lái thôi, hôm qua mình còn không may nhìn thấy trận ‘xe chấn’ ở trong trường...”
“Trời nóng như thế này, cậu phải nói mấy thứ chuyện cười nhạt nhẽo như vậy cậu mới hài lòng sao?”
“Vậy các cậu tha cho mình nhé, mình còn muốn học thuộc các điều khoản của luật, mình không muốn nhìn thấy thầy giáo dạy Luật kinh tế biểu diễn xe chấn trong kì nghỉ hè, hu...”
“Bạn học Hồ, xem ra kì nghỉ hè của bạn chắc hẳn rất bận? Hử?”
“Cũng... cũng bình thường.” Nói một cách chính xác một năm nay cô không chỉ bận vào kì nghỉ hè, nghỉ đông cũng bận. Chỉ cần có kì nghỉ, lúc nào không có tiết học cũng đều bận. Bởi vì cô còn bận bắt xe lửa, leo lên đỉnh núi, ngây ra cùng với... sư thúc nhà cô giữa rừng núi xanh biếc. Nói chính xác, là cô ngồi một bên ngây ra, còn anh thì ngồi xổm chơi với mấy thứ hoa hoa cỏ cỏ, đun một cái bát thuốc đắng ngắt, nheo mày lại ép cô uống. Anh còn nói thuốc này rất tốt, rất hữu hiệu, có bệnh trị bệnh, không bệnh khỏe người. Được rồi, cô thừa nhận, uống xong cái vật thể đen như cà phê đó, cô không còn giống như lần đầu tiên bò lên núi, thở hồng hộc, nghẹo đầu sang một bên, lười nhác nằm lăn trên bãi cỏ, bẹp dí trên giường đúng một tuần lễ mới động đậy được đám cơ thịt đang đình chỉ hoạt động vì bị làm việc quá sức của cô. Bây giờ cô lên núi quen đường thuộc lối, đi xuống núi người nhẹ như bay, cũng coi như đạt đến cảnh giới tu luyện mới.
“Bạn học Hồ, có phải cậu đang có bạn trai không?”
“... Coi.. coi như vậy đi.” Yêu đương với sư thúc, có thể coi là có bạn trai không, cái logic này vẫn rất kì quái.
“Tại sao từ trước đến nay không thấy anh ta đến đón cậu? Yêu khoảng cách xa à?”
“... Không... không được sao?” Một người trên núi, một người dưới núi, người ta xa nhau khoảng cách chỉ là mặt biển, bọn họ xa nhau, khoảng cách là cả mực nước biển; người ta