Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342462

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2462 lượt.

r>“Là cảm động hay là động lòng?”
Lời nói thật lòng của Hạ sư thúc lúc này lại là một bài kiểm tra ngẫu nhiên.
Lại là kiểu câu hỏi quái dị này! Lúc này rồi mà còn muốn cùng cô thảo luận sự khác biệt giữa chủ động và bị động nữa sao. Cảm động là người khác đối tốt với cô, cô sẽ chẳng có khí chất mà biểu hiện vẫy vẫy đuôi. Còn động lòng là khi anh đối tốt với cô, cô sẽ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, không biết phải biểu hiện thế nào. Anh cứ hỏi cô những câu hỏi như vậy, rốt cuộc anh cảm thấy cô ngốc như vậy sao?
“Cái gì mà cảm động với động lòng, em chỉ biết trái tim nhỏ bé của em đập rất là vất vả, nếu như mất mạng, anh phải chịu trách nhiệm đó!”
“...” Anh bị đáp án của cô làm cho giật mình, hơi sững lại. Tiếp đó anh nhíu mày, cánh tay phải vẫn giữ chặt gáy cô, ép đến, đạp vào ngực trái của anh, lấy hành động thực tế để biểu thị cho cô biết người phải chịu trách nhiệm không chỉ có mình anh. Làm thế nào mà miệng lưỡi của cô lại càng lúc càng biết ứng phó với mô thức tư duy nổi tiếng không có bài bản của anh như vậy.
“Như thế này xem ra, hình như em cũng không quá e dè với anh.” Cô cưỡi lên người anh, hai tay ôm trước ngực. Mặc dù tư thế này thực sự không thích hợp là e dè lắm, nhưng cô thấy thoải mái thực sự, không muốn cử động nhiều. Dù gì, “Hoàng đế” nằm dưới đất bị cô đè lên kia cũng không hề có chút phản kháng, nên những “thái giám” muốn anh hùng cứu mỹ nhân bên cạnh kia, cô cũng không thèm để mắt tới.
“Lại nói thế nào đây?” Lông mày anh nhướn lên, hơi gập đầu gối lại, chống đỡ sống lưng cô, để tránh cô bị khoang tàu lửa lắc lư khiến cho ngã xuống. Một động tác vô cùng thuần khiết và không có suy nghĩ quá đà nhưng khiến cho toàn bộ bức tranh không trong sáng biến thành tư thế “có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được”.
Cô nuốt nước bọt: “Yêu cầu của em rất đơn giản, anh chỉ cần hé miệng ra, cười một chút là được rồi. Còn yêu cầu của anh thì...”
“...” Anh có yêu cầu cô cái gì sao? Bảo cô nhìn thẳng vào Hạ Thiên Lưu anh, một yêu cầu đơn giản thế này, cô cũng do dự rất lâu, mới cho anh một đáp án miễn cưỡng có thể chấp nhận được, anh còn có thể có kì vọng gì khác với cô chứ.
“Tiên nữ tắm gội, yêu cầu này khó quá, em không cùng anh làm nổi!” Hơn nữa, như thế xem ra quảng đại quần chúng sẽ vì cô đã phá hoại bức tranh đẹp mà ném cà chua, trứng thối vào người cô, làm tổn thương thân tâm cô. Việc có độ khó cao như vậy, cô thực sự không thể chơi đùa với tính mạng mà làm cùng anh được.
“...”
“Anh tắm em xem, còn có thể cân nhắc.” Hì hì, như thế này xem ra, dường như vẫn là cô có lợi hơn.
“...” Thu lại nụ cười, nhiệt độ giảm xuống, máy phát không khí lạnh bắt đầu khởi động.
“Oa! Dù gì anh cũng tắm cho đám du khách kia xem rồi, tắm thêm một lần nữa cho em xem có vấn đề gì chứ. Anh muốn làm gì? Anh không phải là không có nhân tính, ném em xuống tàu chứ? Em không muốn diễn phim hành động mạo hiểm nữa đâu. Nhân viên phụ trách, nhân viên phụ trách, ở đây có người muốn mưu sát! Phạn Đoàn, mau đến cứu chị!”
“Bố, dạy dỗ chị ấy cẩn thận một trận đi, để sau này chị ấy đừng có khi đàn ông thổ lộ thâm tình lại phá hỏng khung cảnh như vậy là được rồi. Nhưng mà đừng có làm đến mức mất mạng người đấy ạ.” Tiểu quỷ bị điểm danh ngồi trên ghế của mình, vạch ranh giới rõ ràng với hai người đang diễn màn kịch kích thích ở cửa toa tầu, chẳng có ý định giúp đỡ chút nào, cắn ngón tay trỏ, đọc cuốn tiểu thuyết ngôn tình tràn ngập thất tình lục dục, “Còn nữa, chị Hồ chưa mua vé tàu, phải làm thế nào đây?”
Dựa vào đầu óc của người nào đó, Hạ Thiên Lưu đứng ở cửa tàu tỏa ra khí lạnh, nhíu nhíu lông mày, ném cho con trai mình một ánh mắt vô cùng “chẳng thành vấn đề”, khóe miệng buông ra một câu rất xem nhẹ đạo đức giáo dục đối với thế hệ sau.
“Lên xe trước bù vé sau.”
“Phụt! Lên... lên xe trước bù vé sau? Anh... anh... anh bắt buộc phải dùng cái biểu cảm không hiểu biết gì, không màng thế sự để nói câu này sao?” Cái câu lên xe trước bù vé sau của Hạ Thiên Lưu anh và khái niệm trong đầu Hồ Bất Động cô có lẽ có cách biệt rất lớn, anh rốt cuộc có biết là anh đang nói cái gì không chứ! Lẽ nào... anh thực sự chuẩn bị đưa cô lên núi để gạo nấu thành cơm rồi mới nói tiếp?
“Lên xe trước bù vé sau!” Hạ Phạn Đoàn ngây ra, không thể không ngước đầu lên khỏi cuốn sách. Hóa ra bố vẫn còn chiêu thức cuối cùng này, lên xe trước bù vé sau, ừm, chiêu thức cao, nhưng mà, “Bố, trong những điều luật sư tổ để lại, có luật chưởng môn không được gần nữ sắc, điều luật này phải làm thế nào đây?”. Muốn bù vé cũng phải xem xem cơ quan bù vé có cho ông bù không chứ!
Đây là điều luật mà Hạ Phạn Đoàn cậu tương đối không ưa, vì tương lai đẹp đẽ nhỏ bé của mình, cậu đã từng mãnh liệt kháng nghị với bố rằng điều luật này rất không nhân đạo. Kết quả, ông lại ở bên cạnh, đạp bàn nghiêm mặt với cậu. Ông bố nhà cậu chỉ mải uống trà, không thèm quan tâm gì đến cậu. Có lẽ lúc đó, ông cảm thấy điều luật này đối với ông có hay không cũng chẳng có gì khác nhau. Nhưng mà, lúc này, hiện tại bây giờ, ông có phải là cũng nê


Duck hunt