Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2457 lượt.

n giải quyết một chút cái điều luật không nhân đạo này rồi không?
“Có điều luật này sao?” Người nào đó thường lấy bảo điển của sư phụ mình đi kê chân bàn rõ ràng đang rất mơ hồ.
“Có ạ!” Tuy bộ dạng của chị Hồ cách hai chữ “nữ sắc” kia còn tương đối xa, nhưng thật khéo trùng hợp, cái thứ mà “nữ sắc” nên có, chị ấy cũng có, cho nên không thể không coi chị ấy cũng là một phần của “nữ sắc”.
“Vậy loại bỏ thứ đó đi là được.” Khẩu khí so với trước đó càng thờ ơ, càng không có trách nhiệm.
“Phụt! Loại... loại bỏ?” Hồ Bất Động quay đầu lại, nhìn anh kinh ngạc. Những lời anh vừa nói, giống như đang ở trong câu lạc bộ trai bao vậy. Chẳng lẽ chỉ cần cầm bút lông lên, đem điều luật đó đặt lên bàn, rồi trên cái điều luật “không gần nữ sắc” đó, vẽ một dấu X thật lớn sao? Liên tưởng đó khiến cô kinh hãi thở dài. Tội lỗi! Cô còn chưa kịp kêu than những lời vớ vẩn như hai người bọn họ thế tục ngăn cách gì đó, vai vế không hợp gì đó, duyên phận mỏng manh gì đó, có duyện không phận gì đó, thì anh liền mạnh mẽ xuống tay trước? Tốt xấu gì cũng là điều luật đời nọ truyền đời kia trong môn phái, tuy cô hoàn toàn không có ấn tượng gì với cái môn phái đó, nhưng, anh như vậy thì cũng quá dứt khoát mà.
“Không loại bỏ thì làm thế nào?” Anh quay đầu cô lại, hỏi rất thản nhiên.
Cũng nên để cho cô cảm động một chút, ý của anh đã rất rõ ràng, anh từ trước tới giờ đều chưa từng nghĩ tới những chuyện khác ngoài cô. Ngoài cô và Phạn Đoàn ra, tất cả mọi chuyện trong mắt anh có lẽ đều không đáng để gọi là “chuyện”. Sư tổ đáng thương, ai bảo ông tay một tay dạy dỗ ra cao đồ cẩn thận tỉ mỉ như vậy. Dù gì bây giờ anh là lớn nhất, muốn giải phóng mình, lệnh của anh tự khắc có lý. Anh đã nói loại bỏ điều luật đó rồi, vậy cô cứ yên tâm ngồi một bên, đợi bị chửi là “hồng nhan họa thủy” là được. Không ngờ rằng đến tuổi này rồi, còn có thể được người ta gọi bằng cái xưng hô cô đã mong muốn từ rất lâu. Nếu như không phải sợ bị sư thúc đại nhân ném xuống tàu, cô thật muốn phá hỏng không khí mà hỏi thêm một câu. Không biết lên cửa núi của bọn họ, cô có phải trai giới, không được ăn thịt một lần nữa không? Nếu là như vậy, bây giờ cái điều luật này cũng có thể loại đi được không? Dù gì loại đi một điều cũng là loại rồi, loại thêm vài điều luật nữa chắc cũng không khó lắm, chắc cũng không cần để ý chứ? Cô bị ám ảnh tương đối nghiêm trọng về cuộc sống của một ni cô!
“Ừm ừm! Bố anh minh, bố muốn loại bỏ điều luật này, Phạn Đoàn giúp bố làm là được rồi. Sau khi quay lại núi, bố còn có việc quan trọng hơn phải làm mà!” Giống như là đạp cửa xông vào phòng, vác cái “xe” không thích động đậy mà ném đi, đem môn quy kia ra mà phá bỏ triệt để. Chẳng lẽ cứ phải trai giới, ba ngày ba đêm không ra khỏi phòng hay sao? Chẳng lẽ không có cách nào khác? Cứ cấm dục lâu quá như vậy, cũng sẽ rất không tốt. Sau khi cấm dục xong, bước ra bên ngoài, lại càng phải thận trọng hơn rất nhiều. Bởi vì dục vọng lúc này so với lúc bình thường còn nhiều hơn gấp bội.
Mà cậu ta, chính là con gánh vác trách nhiệm thay cha, làm quen với công việc của chưởng môn trước một chút, đem cái luật định không cho phép tiếp cận động vật giống cái trong bán kính một mét xóa bỏ đi nhanh chóng, đợi cuối năm khi các vị trưởng lão lên núi, để bố thông báo lại một tiếng là xong. Một điều luật mới thường được sinh ra như thế này mà!
Chị Hồ, sự tồn tại của chị thực sự đã tạo phúc cho các chưởng môn đời sau rất nhiều đó. Bây giờ càng lúc càng cảm thấy chị vĩ đại hơn!
Cái gì mà sao Hồng Loan bất động, cái gì mà Thiên Sát Cô Tinh, cái gì mà suốt đời cô độc, đều là những lời nói vớ vẩn. Chẳng trách bố mang những thứ đồ đó đi kê chân bàn. Cậu sớm đã nói, bố có thể giúp chị ấy trái ý trời thay đổi số mệnh, đúng không? Chỉ là, cậu không ngờ rằng bố cậu sẽ lấy chính mình ra làm thuốc dẫn. Nhưng mà, hiệu quả của loại thuốc dẫn này thật quá rõ ràng.
Dù gì, cậu vốn dĩ xuống núi là để tìm mẹ. Kết cục như thế này, xem ra, lần xuống hồng trần chơi này của cậu cũng coi như không uổng phí, công đức viên mãn rồi!
Gấp cuốn tiểu thuyết ngôn tình trong tay lại, cậu nẩng đầu lên hỏi Hồ Bất Động vẫn đang khiến bố mình nhíu mày.
“Chị Hồ! Có cuốn tiểu thuyết ngôn tình nào kết thúc không phải là đại đoàn viên không?”
“Kết thúc không phải là đại đoàn viên? Vậy còn gọi gì là tiểu thuyết ngôn tình nữa!”
“Vậy chị và bố cũng dự định sống cái cuộc sống ‘từ này bên nhau hạnh phúc, mãi mãi về sau’ như thế này sao?” Nghe ra có chút hơi vô vị.
“Từ nay bên nhau hạnh phúc? Còn đến mãi mãi về sau?” Một cơn ớn lạnh phát ra từ bên trong, Hồ Bất Động nhìn Hạ Thiên Lưu, biết anh rõ ràng không có chút khái niệm gì đối với mấy chữ này. Cứ mãi ở bên cái cuộc sống băng đá kia của anh, là may hay không may, thực sự rất là khó nói. “Vấn đề mãi mãi thì sau này hẵng nói, trước mắt có một vấn đề nghiêm trọng hơn. Trên người hai người có tiền không?”
“Ừm, trên người bố từ trước đến nay đều không một xu dính túi. Còn em cũng thay áo khoác rồi, bây giờ cũng là không một đồng cắc. Chị định sẽ làm gì? Chị tưởng mình


Old school Swatch Watches