Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2466 lượt.

ầu gối một cách buông thả, lại rẻ rúng cười lớn hơn. “Nhanh hơn chút nữa!”
“Thịch, thịch, thịch, thịch, thịch!”
“... Anh đang nói lời thoại kinh điển trong bộ phim A gì sao?” Có hàm nghĩa gì đó rất khiêu gợi đúng không? Nếu không thì sẽ không lộ ra cái biểu cảm mong muốn không được thỏa mãn thế này cho cô xem.
“Nhanh nữa!”
“Thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch!”
Tại sao tư duy của đàn ông và phụ nữa lại cách biệt nhiều như vậy nhỉ? Vì sao khi đầu óc của cô còn đang hoang tưởng đến những tình tiết lãng mạn trong tiểu thuyết ngôn tình, thì đầu óc của anh lại là những lời thoại khiếm nhã trong những bộ phim A? Thời điểm then chốt giữa chốn công cộng đông người, xe lửa sắp chạy, có nhất thiết phải trêu ghẹo, vuốt ve bàn tay cô như thế này không? Cái gì mà nhanh chút nữa, nhanh chút nữa, tàu sắp chạy rồi đó. Đừng nói là cái động tác trong đầu anh kia không phải là cái gì trong tiểu thuyết ngôn tình, cũng không phải là cái gì không trong sáng của phim A, mà lại là những hành động kích thích mạo hiểm nhé? Định kéo cô chạy theo tàu hỏa sao? Hay là, hay là đem cô treo lên cửa tàu làm lạp xường phơi? Ừm, anh không phải là nhỏ mọn đến mức đó chứ? Chỉ là ngủ quên thôi mà, không cần thiết phải bị đối xử tàn độc với cô thế này chứ?
“Thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch!”
“Rất tốt, coi như em đạt tiêu chuẩn rồi!”
“Cái gì đạt tiêu chuẩn rồi?”
Anh không trả lời cô, anh chỉ đang tiến hành trắc nghiệm kiểm tra nhịp tim đối với cô mà thôi. Cô rất mạo hiểm đột phá khỏi mức giới hạn mà anh định ra, cho nên như vậy là đạt tiêu chuẩn rồi. Chỉ là anh đã dùng tay, hết sức kéo cả cô và bánh mỳ cùng lên toa tàu.
Cô bị lực kéo quá lớn khiến cho cả người đập mạnh vào lòng anh, trái tim nhỏ bé nhảy ra khỏi lồng ngực, đạp lên trên ngực anh, rồi quay trở lại khoang ngực đáng thương của cô. Đợi khi bắt đầu có phản ứng trở lại, dựng thẳng sống lưng, quay đầu nhìn xung quanh, cô mới hoảng hốt phát hiện mình đã ở trên tàu mất rồi
Chiếc tàu chuyển bánh, phát ra một tràng tiếng “u u”. Cô bị lắc lư một hồi, bắt đầu cử động, thân người về phía trước. Ôi Trời! Cô vừa mới thực sự thể hiện một động tác mạo hiểm đầy kích thích. Hu oa oa! Ý... vì sao khi cô diễn xong một màn kích thích như thế, lại không có nổi nửa tiếng vỗ tay khen ngợi của hành khách, ngược lại, bọn họ dường như còn dùng thái độ thù địch, khinh bỉ, coi thường để nhìn cô?
“Mm... ưm...”
Ưm? Dưới thân của cô làm sao lại có người phát ra tiếng “hừ” khàn mờ ám không rõ ràng, khiến người ta phạm tôi, muốn bỏ không được thế này? Đầu của cô bắt đầu có lại chút ý thức, cúi xuống, lúc này mới biết, vì sao mình lại bị mọi người nhìn thù địch đến thế. Bởi vì cô đang mặt dày vô sỉ, cưỡi lên một thân hình mềm mại, hấp dẫn, xem ra không có chút năng lực phản kháng nào. Hay tay cô chống lên người anh, còn sắp chạm đễn chỗ không thể chạm rồi.
“Thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch!”
“Cưỡi trên người anh thoải mái như vậy sao?” Cánh tay anh chống dưới sàn tàu, nâng nửa người dậy nhìn cô, không chút để ý đến tư thế nói chuyện và những lời nói buông ra vừa tăng thêm hai lần dụ dỗ.
Cô hồ nghi hạ thấp giọng, hai tay túm lấy chiếc váy của anh, dùng tư thế ác bá kéo anh gần lại mình một chút. “Thực ra, anh đã lừa em đúng không?”
“Nói thế nào đây?” Anh để mặc cho cô làm bừa.
“Anh trước đây đã nói anh không thích cười.” Hại cô cứ muốn nhìn anh lộ ra nụ cười, còn phải tiêu tiền, đến chỗ bà chủ câu lạc bộ để mua.
“Anh đúng là không thích.”
“Khi nói những lời này, không được cười đến mức điên đảo chúng sinh như vậy!” Thật không có sức thuyết phục.
Anh nâng tay phải lên giữ lấy gáy cô, kéo cô lại thêm một chút, dùng trán của mình phối hợp với biểu cảm tương đối đáng yêu, giữ chặt lấy trán cô, để nụ cười hoa nhường nguyệt thẹn của mình phóng to đến N lần trong mắt cô: “Nhưng em thích”.
“...”
Bởi vì cô thích, cho nên dù anh không thích cười cũng chẳng sao cả, bởi vì cô thích, cho nên anh sẽ cười cho cô xem, bởi vì cô thích cho nên anh phối hợp với cô làm việc anh không thích.
“Thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch, thịch!”
Nếu như nói, vừa rồi trái tim của cô đang mấp mé ở mức đạt tiêu chuẩn, còn có vài phần kinh sợ ở bên trong, thì bây giờ trái tim nhỏ bé này đã vận động quá mức chịu đựng rồi, chỉ còn thiếu mỗi nước là nhảy ra ngoài, ôm chặt anh, đè anh xuống, giơ tấm biển “người ta sau này đều là của anh” rồi nhảy múa tung tăng trong lòng bàn tay anh. Trái tim nhỏ bé của cô đang đùa vui ồn ào như vậy, cô chắc chắn sẽ mắc bệnh rối loạn nhịp tim, thuốc trợ tim ở đâu rồi? Ai nói cô là hòn đá trong hố phân vừa thối vừa cứng, đào mãi vẫn bất động chứ. Bây giờ cô động lòng đến thế này, đây phải coi là gì chứ!
“Cảm động không?” Anh hỏi cô, dường như biết chắc đáp án sẽ làm mình tương đối hài lòng.
Cô nhìn anh. Anh không thấy cô ôm lấy ngực, bộ dạng rất là vất vả sao?