Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2661 lượt.
hẳng nhìn rõ là đang mở hay khóa, cô mới thở dài, đứng thẳng người lên, giơ tay quẹt miệng hai cái như đang muốn phủ định điều gì, rồi quay người chực bỏ đi...
Điện thoại trong túi bỗng rung lên, cô vội lấy ra xem, trước mắt cô chỉ là một dãy số nhảy nhót trên màn hình. Ngón tay theo phản xạ bấm nút nhận cuộc gọi, nhưng vừa nghĩ lại, cô chau mày, khóe miệng bật ra một tiếng “xì”. Cô ngẩng lên trời ngó lơ, rồi lại nhét điện thoại vào túi. Mới đi được hai bước, cô lại cắn môi, móc điện thoại ra lần nữa, dãy số không biết xấu hổ kia vẫn nhảy nhót trên màn hình. Cô lại bĩu môi, ho khan hai tiếng coi như hắng giọng, rồi mới ấn nút nghe, giọng nói tỉnh bơ: “Làm gì vậy?”.
“…” Cô lạnh lùng đứng đó, chờ đợi câu tiếp theo của anh, hoàn toàn không có ý ngăn cản.
“Này, tại sao em không ngăn anh, thông thường các cô gái chẳng phải đều sẽ ngăn bạn trai mình thề độc sao?”
“Sai rồi, thông thường con gái đều đợi bạn trai của mình thề xong rồi mới giả vờ áy náy ngăn cản, thề đi, em đang chờ đây.”
“Được thôi, nếu anh không đến, sẽ bị xe đụng, thế nào?” Anh giơ tay như thể muốn đầu hàng, lại mỉm cười nói tiếp, “Sau khi tan học không được chạy lung tung, biết chưa? Anh đã thề rồi nhưng em thì chưa. Không tìm được em, anh sẽ nổi khùng lên cho em xem”. Anh vừa cố ý nhướn cao mày vừa nói.
“Nói thật lòng, em rất muốn thấy anh nổi khùng.” Cô lí nhí. Đúng là quen anh nhiều năm như vậy, cái gì cô cũng thấy rồi, chỉ là chưa thấy Huỳnh Nhất Nhị nổi khùng, chuyện đó có lẽ không phải cầu mà thấy được. Kể ra tính khí của anh cũng chẳng tốt đẹp gì, không bao giờ biết nhẫn nại, thậm chí tối qua, cái mồm quạ của anh ứng nghiệm, một chiếc tất thối từ trên trời rơi trúng đầu anh, anh cũng chỉ cắn răng, vứt toẹt nó xuống đất, bực mình giẫm thêm cho mấy cái.
“Được, lần sau anh sẽ nổi khùng cho một mình em xem.” Anh cố khom người thì thào vào tai cô.
Cô nén nhịn nụ cười đã sắp nở trên môi, chỉ lách khỏi cánh tay anh. “Cổ em sắp bị anh đè gãy rồi, em lên lớp đây.”
Nói xong, cô đút tay vào túi quần, sải bước bỏ đi.
“Tôi đột nhiên phát hiện cô gái này cũng có chút nữ tính.” Anh nhìn cô đi xa, mỉm cười mỗi lúc một tươi.
“Chính là cái tính nghĩ một đằng nói một nẻo.”
“Cậu có biết điểm đáng ghét nhất của cậu là gì không?” Trác Duy Mặc cười nhạt, buông cô gái vẫn ôm trong lòng nãy giờ ra. “Chính là làm việc gì cũng kiếm cớ, đi đua xe cũng có cớ, không đi cũng có cớ, tìm phụ nữ có cớ, không tìm cũng có cớ. Này, cậu ôm lấy cô ấy, lại là mượn cớ gì đây?”
“…” Nụ cười trên môi dần tắt lịm, anh không thừa nhận cũng không phủ nhận, lạnh lùng im lặng, hồi lâu sau mới lấy lại vẻ thản nhiên như thể việc chẳng liên quan đến mình, nói tiếp: “Cậu có biết điểm khiến người ta ngưỡng mộ nhất của cậu không?”.
“Điểm gì?” Trác Duy Mặc nhướn mày, dụi tắt điếu thuốc đã hút hết.
Anh chưa kịp trả lời thì nghe tiếng điện thoại rung trong túi. Móc điện thoại ra và nghe máy, giọng anh bỗng đổi sang dịu dàng: “Chị à?”.
Anh vừa nói chuyện điện thoại vừa đi về phía góc tường. Trác Duy Mặc chẳng lấy gì làm lạ vẫn đứng nguyên chỗ cũ, châm một điếu thuốc khác. Hút xong điếu thuốc đó thì Huỳnh Nhất Nhị cũng nghe điện xong và trở lại.
“Nói xong rồi à?”
Anh gật đầu, đưa tay về phía Trác Duy Mặc. “Cho mình mượn xe máy.”
“Chẳng phải định đi hẹn hò sao?” Trác Duy Mặc vừa móc chìa khóa, vừa cố ý nhướn mày lên hỏi.
“…” Anh trèo lên chiếc xe dựng ở đó, nổ máy phát ra tiếng động cơ giòn tan. “Đúng rồi, vừa rồi nói đến đâu nhỉ?” Anh quay đầu lại, nói nốt câu còn bỏ dở.
“…”
“Điểm khiến người khác thích nhất ở cậu, vừa hay lại là điểm mình không có.” Nói xong, anh rồ ga, bỏ lại phía sau một vệt khói đen ngòm.
“Cậu muốn đi đâu?”
“Đi ứng nghiệm lời thề độc.” Anh không quay đầu, chỉ ném lại một câu.
“Nhìn thấy rồi chứ, xe của anh bị người ta lái mất rồi.” Trác Duy Mặc quay người nói với cô bạn gái nãy giờ vẫn đứng bên. “Buổi hẹn hò tối nay hủy bỏ.”
…
Những giọt mưa lất phất càng lúc càng mau hạt. Hồ Bất Động đứng trú dưới một mái hiên cách chỗ cô dừng xe không xa, nhìn ra màn mưa đáng ghét bên ngoài. Biết Hồ Bất Động cô hôm nay đi hẹn hò nên ông Trời liền dùng cách này để phục vụ cô. Cứ coi như cô sớm đã lường trước chuyện xui xẻo, cũng sớm có sự chuẩn bị nhưng vẫn không ngờ thời tiết sẽ mưa gió thế này. Nhìn chiếc ô của mấy người qua đường bị gió thổi nghiêng, rồi nhìn lại chiếc ô đã anh dũng hy sinh của mình, cô thở dài buồn bã. Có vậy mới biết không nên nói trước chuyện gì. Sáng nay cô đã nói những gì nhỉ? Xui xẻo... cũng không có gì không tốt. Nghe kìa, nghe kìa! Một câu thật tội lỗi...
Tự mình gây tội nghiệt đây mà!
Cô lại móc chiếc điện thoại gần hết pin của mình ra. Thực sự, cô rất muốn khâm phục kiệt tác của ông Trời, sao có thể sắp xếp cuộc sống của cô một cách chuẩn xác và vô nhân tính như thế này?
“Này, Hồ Bất Động”, chợt có tiếng một cô gái gọi cô ở phía sau.
Cô quay đầu nhìn, là nữ sinh hồi sáng e ấp trong vòng tay Trác Duy Mặc. Cô ta trang điểm đậm, váy ngắn, theo đúng kiểu một nữ sinh trác táng