Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342432
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2432 lượt.
, ở một ngôi trường không tốt, mọi thứ đều lấy cái xấu làm chuẩn và phải nhún nhường trước nó. Cô lập tức như con rùa rụt đầu, chỉ gật đầu với cô gái kia, cười khan hai tiếng.
“Yêu đương vụng trộm thú vị lắm nhỉ? Cô và anh Huỳnh lén lút hẹn hò phải không?”, giọng nói đầy vẻ khinh bỉ thốt ra từ đôi môi đỏ chót, “Tôi đã gặp bạn gái của anh Huỳnh, đó là một cô gái rất có khí chất của nữ sinh, cô ta đã đi với anh ấy mấy lần rồi, không ngờ anh Huỳnh cũng là loại đó. Nhưng cũng may anh ấy xấu xa, mà đã xấu thì xấu cho chót, ít ra nên kiếm một người như tôi đứng bên cạnh mới xứng đôi vừa lứa.”
“…”
“Kể ra cô cũng không đến nỗi đầu đất đâu. Trên lớp lúc nào cũng làm bộ ngoan ngoãn, chẳng khác gì người vô hình, hại tôi phải hỏi thăm cả nửa ngày trời. Cứ tưởng người được anh Huỳnh để mắt đến, phải là nhân vật ba đầu sáu tay thế nào chứ. Tôi còn nghe nói cô từng xuất gia làm ni cô, chắc đầu óc cô bị kinh Phật làm cho có vấn đề rồi? Người ta đã coi cô là người tình, thế mà cô đến một chút phản ứng cũng không có. Nhìn cô là tôi thấy mất mặt rồi.”
“Tôi... chỉ là không thích nói chuyện với người lạ mà thôi.”
“Không thích nói chuyện với tôi? Ha ha! Được đó, vậy người lạ là tôi đây nói cho cô biết một tin vui. Huỳnh Nhất Nhị sẽ không đến đâu, anh ta chẳng qua chỉ muốn trêu đùa cô mà thôi. Đúng là đồ ngốc. Cô đợi lâu như vậy rồi, phải tự hiểu ra chứ.”
“Tôi... có thể mượn điện thoại của cô một chút không?” Mấy từ này được chủ nhân rít qua kẽ răng.
“Cô đúng là ni cô lâu ngày đến nỗi hồ đồ rồi! Đến bây giờ vẫn chưa chịu bỏ cuộc sao? Anh ấy lái xe của Duy Mặc đi rồi, nếu không thì tôi có cần phải đứng đây mà dài dòng với cô không? Bạn trai tôi đến đón tôi rồi, cô cứ từ từ mà đợi đi.”
“…” Cô chỉ cúi đầu nhìn mặt đất ướt sũng, nổi đầy bong bóng mưa. Cô gái kia chạy xuống thềm, khuất dần trong màn mưa. Cô ta may mắn hơn cô, bởi còn có người đến đón.
Chợt một chiếc ô đen, ướt dầm nước mưa lọt vào tầm mắt của cô. Cô chầm chậm ngẩng lên, một cái đầu ướt sũng, nước mưa trên tóc chảy từng giọt, khiến cô giật thót.
“Cô về nhà đi.” Trác Duy Mặc đưa cho cô chiếc ô. Bạn gái cậu ta đang cầm một chiếc ô khác, đứng dưới mưa, nhìn về phía cô, bĩu môi.
“Giờ đã là lúc nào rồi mà anh còn cố ý chơi xỏ tôi?” Cô rụt tay lại, không nhận chiếc ô của anh ta, lùi về phía sau mấy bước, cho đến khi chạm vào tường.
“…” Anh quay đầu, nhìn về phía cô bạn gái vẫn đang đứng trong mưa, rồi chẳng nói gì thêm, vứt chiếc ô trong tay xuống đất, đi đầu trần ra ngoài trời.
Cô nhìn chiếc ô trên mặt đất, nghe tiếng bước chân dần xa. Cô chầm chậm ngồi xổm xuống. Ngồi xổm mệt rồi, liền ngồi bệt, ngồi bệt chán lại đứng dậy, đứng mệt lại dựa vào tường, lưng lạnh cứng rồi lại ngồi xổm.
Trời bắt đầu tối, cô cố gắng hít thật sâu, cảm nhận rõ sống mũi mình cay sè. Cô nhặt chiếc ô bị vứt dưới đất lên, muốn mở nó ra. Không biết Trác Duy Mặc cố ý chơi cô hay cô thực sự có thể xui xẻo đến như thế, chiếc ô đó không thể mở ra được. Cô đã cố hết sức nhưng kết quả nó vẫn cứng đầu không chịu che mưa chắn gió giúp cô. Còn ép cô làm một việc rất chi là đần độn đó là cầm chiếc ô hỏng đi bộ dưới mưa to gió lớn.
Cô thuận theo ý Trời, cầm chiếc ô đi trong mưa. Một làn nước lạnh băng chảy từ đầu xuống chân. Cô thở dài, đi đến chỗ chiếc xe cà tàng của mình và dắt nó ra khỏi trường.
Khi Hạ Thiên Lưu mở cửa ra, nhìn thấy người nào đó cầm chiếc ô không mở được trong tay, toàn thân ướt như chuột lột đứng ở ngoài cửa. Cô hỏi anh: “Tại sao đến chiếc ô cũng ghét bỏ tôi? Rõ ràng là tôi không làm sai điều gì. Tôi mới chỉ nghe qua có tai họa do lửa thôi, anh có nghe nói tai họa do nước chưa?”
Anh mím môi, với dáng vẻ tội nghiệp, cô ngồi xổm xuống, co rúm thành một khối.
“Thì ra đúng là gặp lúc xui xẻo đến uống nước lã cũng bị mắc răng. He he...” Cô dường như đang tự cười nhạo mình.
“…” Anh thả tay nắm cửa ra, lạnh lùng đứng đó, một tràng nấc nghẹn ngào xối vào tai anh. Anh nhăn mày, khó hiểu nhìn cô khắp người ướt sũng, ngồi thu lu trên mặt đất, vừa khóc nức nở vừa khe khẽ run rẩy, nom bộ dạng rất khổ sở. Đã là khổ sở hà tất phải vờ kiên cường? Kiên cường cho ai xem chứ?
“Chiếc xe cà tàng của tôi bị nước mưa làm hỏng rồi, ô không mở ra được, bị người khác cho leo cây, còn bị một cô gái xấu xa lên mặt dạy đời, cuối cùng về đến nhà thì phát hiện mình không mang chìa khóa, ấn chuông rất lâu, anh mới mở cửa cho tôi.” Cô vừa chỉ trích bản thân vừa không quên trách móc anh.
Cô xê dịch đôi chân đã ngồi xổm đến mức tê dại của mình, đang định mở miệng nói tiếp thì nghe một giọng nói lạnh như băng từ trên dội xuống: “Không phải lúc nào tôi cũng có thời gian nghe cô cằn nhằn”.
Cô nghẹn ngào. Nghe câu nói chẳng có nổi nửa phần an ủi kia, đột nhiên cảm thấy bộ dạng phong tình của mình bị một câu nói của anh thoắt cái đã biến thành sự nịnh hót. Xem ra lời cảm ơn sáng nay của cô không đổi được bác sĩ tâm lý miễn phí tương lai, trái lại còn bị người ta khinh thường.
Cô uất ức mếu máo, đầu cúi càng thấp hơn, duỗi chân cởi chiếc giày đã uống no nước mưa c