XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2444 lượt.

nhiên cảm thấy muốn chạy trốn.
Mới một ngày thôi, cô chưa có ý định xin lỗi anh. Mới một ngày thôi, cô không cần xin lỗi sớm như vậy. Mới một ngày thôi, những lời lẽ quá đáng đó đến bản thân cô còn chưa tiêu hóa hết. Mới một ngày thôi, cô vẫn chưa hết áy náy. Mới một ngày thôi, cô không cần phải hèn nhát đến như vậy.
Cô không nên nghe mấy chuyện nhảm nhí kia, không nên thấu hiểu cảm giác của anh, không nên cảm thấy anh rất đáng thương, càng không nên cảm thấy mình thật quá đáng. Chuyện anh giả vờ chơi bời, lêu lổng thì liên quan gì đến cô, chuyện phức tạp trong nhà của anh cũng chẳng phải chuyện của cô. Không sai, chính là như vậy!
Cô nuốt nước bọt, ưỡn ngực, vắt túi nilon trên tay lên vai, thong thả tiến về phía trước.
Một trận gió rít qua bên tai cô, cô ngây ra rất lâu không có động tĩnh gì giống như vừa bị ăn một cái tát đau điếng. Tiếng động cơ đó không dừng lại mà lướt vù qua người cô. Cô hơi sững người, cổ duỗi thẳng đơ, nhìn theo cái bóng dáng mới lướt qua người mình. Xem ra anh không cho cô cơ hội để xin lỗi. Sự đấu tranh của cô lúc trước thoắt cái trở nên thật buồn cười. Trước giờ anh luôn là người dứt khoát hơn cô, cô biết câu “tùy em” kia không phải thuận miệng nói ra, lần này anh thực sự muốn bỏ cuộc.
Rất tốt, đường anh anh đi, đường tôi tôi đi. Cô sẽ không phải chịu trách nhiệm vì sự xui xẻo của anh nữa, sẽ cảm thấy thanh thản hơn nhiều, he he. Cô chỉnh một chút chiếc khẩu trang hơi ẩm ướt của mình, tiếp tục đi về phía trước. Tai cô dường như vẫn nghe văng vẳng tiếng động cơ mỗi lúc một xa.
Cô xách chiếc túi nilon về đến trước cửa nhà mình. Có ai đó đang buồn bã đứng trong sân. Vừa nhìn thấy người đó, phản ứng đầu tiên của cô là muốn chạy trốn nhưng chân như bị dính chặt tại chỗ không sao nhấc lên được, chỉ đành qua một lượt khẩu trang cất tiếng gọi run run: “Chị Nhất Nhất?”.
Bóng người đó ngây ra mấy giây, ngài ngại ngọ nguậy cái đầu rồi quay người lại. “À, hóa ra em không ở nhà... Ý... Sao lại đeo cái khẩu trang to thế kia?”
“Em bị cảm, ra cửa hàng tạp hóa mua ít thuốc.”
“Em có nhìn thấy thằng nhóc đó chứ?”
“Ai?”
“Còn ai vào đây nữa, Nhất Nhị đó, cơm không ăn mà đã chạy ra ngoài.”
“Em không nhìn thấy.”
“Chắc nó đi rồi... hình như nó không thích gặp chị ở nhà...” Nhất Nhất cười gượng gạo. “Chị thật xấu hổ, lại... ly hôn rồi...”
“Anh ấy không phải vậy!”, cô vội vã cắt ngang lời Nhất Nhất, “Chỉ là anh ấy cảm thấy... có lỗi thôi”. Đúng, anh cảm thấy có lỗi thay cô, vì cô mà cảm thấy có lỗi, tất cả đều tại cô. Nếu không vì cô, chị Nhất Nhất sẽ không ly hôn, anh cũng sẽ không cảm thấy có lỗi đến mức không dám đối mặt với chị ấy. Anh có lý do tức giận.
“Ngốc à! Gì mà thấy có lỗi chứ. Chẳng liên quan gì đến nó cả, là chị tự đánh giá mình quá cao thôi... Chị không tin lời của em, cho rằng đó là thứ mê tín, phong kiến, giờ chịu báo ứng là đáng rồi, hi hi...”
“Tại sao chị lại ly hôn?” Cô cắn môi, khó khăn lắm mới thốt nổi câu này.
“Chị cũng không biết, cứ cảm thấy có gì đó lạ lạ. Thật ra cũng chẳng có vấn đề gì to tát. Nhưng chị không kìm nén được bản thân mình. Cho nên... có lẽ... đúng là vì tờ khế ước nhân duyên đó chăng?” Nhất Nhất chau mày, “Bất Động... có thể nào... trả lại chị sợi dây nhân duyên đó... không?”
“…” Cặp môi giấu sau chiếc khẩu trang của cô run run. Cô gần như nghẹn thở đến nỗi phải há to miệng ra để hít oxy.
Huỳnh Nhất Nhất cúi gằm nhìn xuống đất, không dám ngẩng lên nhìn cô: “Nếu như... chị muốn hối hận... có được không?”.
Chân cô hơi loạng choạng. Bên tai vang lên giọng nói thờ ơ của Hạ Thiên Lưu:
“Cô hãy nhớ, con người, ai cũng ích kỷ.”
Hóa ra anh ta nói đúng. Hóa ra anh ta luôn nhìn xa hơn cô. Hóa ra... cô luôn sai...
Hồ Bất Động không nhớ sau khi nghe thấy câu đó của Huỳnh Nhất Nhất, mình đã lên nhà như thế nào? Khi cô định thần lại, đã thấy mình ôm một cốc trà nóng ngồi trên sô pha, ngây ra nhìn Hạ Thiên Lưu bên cạnh đang ung dung đọc sách.
Anh vắt chân chữ ngũ, chăm chú nghiên cứu một cuốn sách cổ, được mang từ trên núi xuống, bởi vì cô đang có ý định tiếp cận anh nên từ từ nhìn đi chỗ khác, thay đổi tư thế ngồi, nhất quyết giữ khoảng cách với anh.
“Này... tôi nói... việc làm ăn của tiệm trai bao các anh gần đây có phải là không tốt không?” Cô đặt tách trà nóng hổi trong tay xuống bàn trà trước mặt anh, dạo đầu bằng một chủ đề chẳng mấy hấp dẫn.
“…” Quả nhiên anh chẳng thèm đáp lời cô.
“Này, tôi nói... anh và Phạn Đoàn xuống núi lâu như vậy, sao chẳng thấy hai người có hành động gì thế? Chẳng phải anh xuống núi để tìm người vợ chạy trốn của mình sao?” Cô tiếp tục ý đồ của mình bằng cách khai thác chuyện riêng tư của người khác.
“…” Anh hơi ngẩng đầu lên, quay sang nhìn cô.
“Haizzz?? Anh... anh... đeo kính sao?” Cô bị dọa chết khiếp bởi cái bộ mặt giả dạng thư sinh đó của anh. Nhìn cặp kính lửng lơ trên mũi anh đầy quái dị. Ngay lập tức, cô nắm lấy cơ hội này chuyển phắt đề tài: “Hóa ra... anh... cận thị à?”.
Anh khó chịu lườm cô. Anh đã ở đây một thời gian, cũng không hề có ý định che giấ