Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2447 lượt.

c đây, cô không hiểu rốt cuộc anh cười cợt điều gì, cũng không hiểu anh làm bộ thanh cao nỗi gì, nhưng bây giờ cô đã hiểu tất cả.
Anh ta cười cô và Huỳnh Nhất Nhị, không thoát nổi sự đeo bám của tờ giấy kia. Làm mọi thứ đảo lộn chỉ vì một tờ giấy bỏ đi. Nào là tình yêu, tình cảm, nào là ích kỷ, tư lợi, tất cả chẳng qua chỉ là tự lừa gạt bản thân. Chẳng qua chỉ để che giấu nỗi sợ hãi, lo lắng, sự nghi ngờ người khác. Mọi thứ xem ra quá nực cười. Thật sự quá nực cười!
Trái tim con người hóa ra yếu đuối như thế, dễ vỡ như thế, lúc nào cũng đầy rẫy sự nghi ngờ...
Những thói đố kỵ, soi mói, những lời không tiện nói ra miệng, những mong muốn lo sợ không đạt được, giống như chiếc gai chìm, chưa đến lúc bất đắc dĩ thì chưa chịu lộ ra. Bí mật đó nếu được giữ kín sẽ khiến chúng ta cảm thấy an tâm, nhưng một khi bị phanh phui, nó sẽ lao ra khỏi lồng ngực, làm tổn thương mình và tổn thương người khác.
Cô không tin tưởng số mệnh của mình, không tin tưởng Nhất Nhị, cho nên, mới cảm thấy anh làm tất cả chỉ vì chuộc tội. Cô không tin tưởng chính mình, nên khăng khăng lấy sự xui xẻo ra để chứng minh điều gì đó. Chị Nhất Nhất cũng vậy, cô cho rằng chị ấy không tin vào mấy thứ phong kiến, mê tín này, không quan tâm đến gia đình hiện tại của mình, cô những tưởng chị ấy sẽ đặt hạnh phúc của em trai mình lên hàng đầu. Hóa ra, đều chỉ là “cho rằng”, “những tưởng”. Nói cách khác, bọn họ đều đang tự lừa dối mình.
Tay cô cứng đờ, không sao hạ xuống được. Bởi vì người thực sự đáng đánh chính là cô, kẻ đang giơ tay chực đánh người. Anh lôi cô ra làm trò đùa, chẳng qua chỉ muốn giúp cô hiểu rõ bản thân mình.
Anh nhìn bàn tay muốn giáng thẳng vào má mình lại đang đơ cứng trên không. Người cô dựa sát vào anh, thân mật, ấm áp khiến anh bất giác liếc qua chỗ khác. Cô hít một hơi thật sâu, thu tay về, nhân tiện thu luôn hơi ấm của mình. Lui quân thôi, phải bảo vệ “bông hoa hái ra tiền” đó chứ!
Cô khịt khịt mũi, giọng khản đặc: “Cảm ơn anh đã ức hiếp tôi”.
“…” Nụ cười mỉa mai trên môi tắt hẳn, anh chỉ lạnh lùng nhìn cô quay người bỏ đi.
“Nhưng mà, tôi vẫn cảm thấy không thoải mái!” Cô quay ngoắt đầu lại, kéo lấy tay anh, nghiến răng nghiến lợi cắn. Chiêu báo thù rửa hận này thật quá độc!
Anh đau đến nhăn mày nhưng không hiểu sao lại không rụt tay về, mặc cho răng cô cắm sâu vào da thịt mình. Cô chỉ muốn trút cho hết cơn giận trong lòng mà hoàn toàn không biết thương xót. Đến khi ngửi thấy mùi máu tanh, cô mới hả dạ thả tay anh ra, hầm hầm quẹt miệng, bỏ về phòng. “Rầm”, cánh cửa phòng ngủ bị ngược đãi không thương tiếc.
Anh đứng nguyên tại chỗ, nhìn cánh tay vừa được cô tặng cho hai vết răng sâu hoắm, đang rỉ máu tươi, rồi lạnh lùng “hừ” một tiếng. Vừa quay người định nhặt cuốn sách rơi trên mặt đất rồi trở về phòng, thì thấy Phạn Đoàn đứng giữa cửa lắc đầu lia lịa.
“Bố, bố có cảm thấy không?”
“Chuyện gì?”
“Con xong rồi...”
“…”
“Sa vào tay giặc rồi...”
“…”
“Không cứu được rồi...”
“…”
“Haizzz! Xem ra, vụ này con vẫn phải giúp bố thôi.” Thằng nhóc nói rồi đưa tay ôm đầu, ngúng nga ngúng nguẩy, vừa rên rỉ một câu hát vừa quay vào phòng...






Công việc của trai bao
“Cuối cùng thì chị cũng cảm thấy bố em có chút đáng yêu rồi đấy...”
Sau mùa mưa, những cơn gió se lạnh báo hiệu mùa thu đến. Hạ Phạn Đoàn cuộn tròn cơ thể bé nhỏ trên giường, rúc đầu vào ngực bố. Cậu định nũng nịu để bố gọi điện cho cô giáo, xin phép nghỉ học một, hai ngày. Nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị một cơn gió luồn qua chăn, lạnh đến cứng đờ.
“Soạt.” Chiếc chăn bị kéo hẳn ra khỏi người cậu, cơ thể nhỏ bé lộ hết ra gió rét.
Hạ Phạn Đoàn dụi cặp mắt còn ngái ngủ, bất đắc dĩ bò dậy khỏi giường, lên tiếng phản đối: “Ôi, chị Hồ... bố em mới là người đắc tội với chị, phiền chị lần sau kéo chăn thì kéo của ông ấy, đừng lúc nào cũng đổ họa cho người vô tội... Còn nữa...”
“Đờ đẫn? Đờ đẫn nỗi gì! Chẳng phải anh ta luôn tự hào là người tỉnh táo nhất trên đời sao? Anh ta cần gì phải ngủ chứ?” Cô bóng gió, chỉ thẳng vào gã đang lồm ngồm bò từ dưới đất lên giường, vùi đầu vào gối ngủ tiếp. “Tôi kêu anh dậy cơ mà! Anh còn ngủ nữa sao?”
“Chị Hồ, chị đừng hét nữa... Bố em mà bị đánh thức thì sẽ đáng sợ lắm. Chị làm ông nổi giận, ông sẽ...”
“Dù gì thì bây giờ, chị cũng chẳng còn gì để anh ta nắm thóp nữa. Chị việc gì phải sợ anh ta!” Cô không nghe lời khuyên can, tiếp tục hét.
Anh nghe thấy những tiếng ồn ào không ngừng rót vào tai mình, cuối cùng không chịu được những tiếng ồn ào mãi không dứt, anh giận dữ, kéo ngay cái “nguồn phát thanh” kia, đè xuống giường.
Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị một gã hung tợn kéo ngã vật xuống giường, càng chưa kịp kêu lên tiếng nào đã bị một chiếc gối úp lên mặt không chút nương tình, tiếp đến, một thân thể lạnh buốt đè lên người cô. Trong chốc lát, cô bị cướp hết không khí, giãy giụa dưới thân thể anh. Miệng lúng búng mấy tiếng “u u” sợ hãi. Một cánh tay bị bẻ vặn ra sau người, c