Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2446 lượt.
u chuyện thị lực của mình kém mà sao cô lại không hay biết gì?
Sao cô có cảm giác hôm nay mới quen anh. Cô nhìn anh mà cứ như mới phát hiện ra cả một châu lục mới.
“Hóa ra, mắt của anh... lại ‘lẳng lơ’ như vậy à?” Cô xuyên qua cặp kính, lần đầu tiên nhìn vào đôi đồng tử đen láy và hàng mi dày của anh. Anh có đôi mắt thật hấp dẫn, dịu dàng, lại yểu điệu, hoàn toàn khác ánh mắt của bọn đàn ông, một ánh mắt đủ sức câu hồn hàng trăm cô gái. Chẳng trách bà chủ câu lạc bộ trai bao lần đầu tiên nhìn thấy anh đã “chấm” luôn, rồi dụ dỗ anh vào chốn hồng trần. Hóa ra, bà chủ đó cũng có con mắt đấy chứ, chỉ có cô là ngốc nghếch không nhìn ra giá trị của anh. ừm... Đeo cặp kính để ngăn cản anh phóng điện bừa bãi cũng tốt.
“…” Dường như anh đã quen với vẻ ngoài “lẳng lơ” của mình, nên chẳng phủ nhận, chỉ nhắm chặt mắt, chậm rãi đưa tay gỡ chiếc kính trên mũi xuống, hít thở một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra nhìn thẳng vào cô. “Cô lại hối hận rồi chứ gì?”
“…” Một câu nói của anh dập tắt luôn nụ cười giễu cợt của cô, cũng đi thẳng vào chuyện chính mà nãy giờ cô vẫn vòng vo chưa chịu nói. Cô bĩu môi, bỏ tất cả những câu trêu chọc trong đầu trả lời: “Tôi biết tôi không thể hối hận, nhưng nếu như người nhường tôi sợi dây nhân duyên hối hận thì sao? Có phải là sự việc vẫn có thể xoay chuyển?”.
“Ồ?” Anh chạm chiếc kính lên môi, mắt long lên, nhìn cô không chớp mắt. “Cô ta... đến tìm cô đòi tờ khế ước nhân duyên đó sao? Sớm hơn nhiều so với tôi dự tính. Vậy thì, cô muốn trả lại cô ấy không?”
“…” Hai tay cô nắm lại, các ngón tay đan chặt vào nhau, hít thở thật sâu, cắn môi, cân nhắc, dường như muốn moi cái đáp án ra khỏi đầu - cái đáp án đã chôn giấu trong đầu cô từ rất lâu rồi.
“Thế nào? Muốn hay không?” Anh hoàn toàn không thông cảm trước sự đấu tranh của cô, thúc giục cô mau chóng đưa ra lựa chọn.
“Anh còn hỏi tôi làm gì, chẳng phải anh sớm biết đáp án của tôi rồi sao?” Giọng nói thúc giục của anh khiến cô cảm thấy bực bội. Rõ ràng anh ta đã biết sự lựa chọn của cô, biết rằng bốn chữ “cam tâm tình nguyện” kia chính là nút thắt trong số mệnh cô. Cô sao có thể để cho người khác nguyện vì cô hy sinh, cũng không thể để người đó vì mình mà thật sự “cam tâm tình nguyện”, số mệnh của cô hoàn toàn không có thuốc chữa. Nếu anh muốn cô chấp nhận số mệnh thì anh đã làm được rồi đó.
Anh cười nhạt rồi đứng lên trước mặt cô, cái đầu cô ương ngạnh cúi gằm xuống đất không chịu nhìn anh. Anh không để tâm, đút tay vào túi quần, móc ra một tờ giấy nhăn nhúm, đưa đến trước mặt cô.
Cô liếc nhìn tờ giấy được giơ đến trước mặt mình. Toàn thân bỗng cứng đơ.
Cái tờ giấy đó cô rất quen thuộc, đã mấy lần cô uất ức vò nó trong tay, hết lần này đến lần khác lôi ra rồi lại cất đi. Nó bị cô làm cho nhàu nát đến mức không còn nhìn ra được nữa. Đó là tờ giấy cô coi như báu vật, cô cho rằng cô có thể dựa vào tờ giấy này để thay đổi vận mệnh của mình, đó là tờ giấy ký tên Huỳnh Nhất Nhất. Chị ấy đã từng bật cười và nói là không tin vào chuyện sợi dây nhân duyên ấy, thế mà giờ lại nói muốn thu lại lời hứa ngày xưa. Đó là tờ giấy cô tự tay đưa cho anh và bị anh vứt vào lư hương chẳng chút luyến tiếc. Đúng ra nó phải hóa thành tro bụi rồi chứ, tại sao giờ lại xuất hiện trước mắt cô thế này?
Chẳng phải nó đã bị thiêu rụi rồi sao? Nó đã đốt cháy sợi dây nhân duyên của Nhất Nhất, sự tin tưởng của Nhất Nhị và niềm hy vọng của cô. Nó đã thiêu rụi tất cả! Nếu không, tại sao chị Nhất Nhất lại ly hôn? Tại sao cô lại đi nói với Nhất Nhị những lời quá đáng, chôn sâu trong đáy lòng đó? Tại sao chiếc xe máy kia lại lướt qua cô, không dừng lại, chủ nhân trên xe thậm chí không cười chào cô lấy một tiếng?
Cô trút toàn bộ tội lỗi lên tờ giấy đáng chết này. Vậy mà lúc này đây, nó lại nhởn nhơ trước mặt cô như khiêu khích và cố chứng minh rằng nó vô tội, nó không sai, nó không có lỗi... Vậy cô nên trách ai đây? Những bi thảm của cô nên đổ lên đầu ai đây?
“Đây... đây là thứ gì? Anh... đừng hòng dọa tôi.” Cô luống cuống hất bàn tay đang chìa trước mặt mình ra, vờ như chẳng thấy gì toan đứng dậy, bỏ đi, nhưng bị anh từ phía sau níu lấy cánh tay, kéo về phía mình, ép cô quay người lại. Anh nhét tờ giấy tội nghiệt kia vào bàn tay cô, ép cô thừa nhận sự ngây thơ, yếu đuối và ngu ngốc của bản thân.
“Theo cô thì đây là thứ gì?” Giọng nói vốn sắc lạnh của anh lúc này nghe sao mà vô tình đến thế! Lưng của cô ghì sát vào ngực anh, một luồng hơi lạnh thấu vào tận xương tủy. Giọng nói đáng sự vừa rồi lại vang lên: “Đây chẳng phải là lá bùa cô dùng để thay đổi số mệnh sao? Nhìn rõ rồi chứ?”.
Anh cầm tờ giấy tưởng chừng nặng như trái núi đó, nhẹ nhàng đặt vào tay cô. Người cô mềm nhũn rồi từ từ sụp xuống. “Tình cảm của hai người, chẳng qua chỉ như một tờ giấy mà thôi.”
Nghe những lời lẽ khinh thường của anh, cô vò chặt tờ giấy, rồi uất hận vung tay lên, muốn tặng cho kẻ từ đầu đến cuối luôn lôi cô ra làm trò đùa kia một cái tát trời giáng. Nhưng anh không né tránh, chỉ lạnh lùng đứng ở đó, nụ cười mỉa mai bỗng chốc biến thành ánh mắt khinh bỉ. Trướ