Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2449 lượt.

o chị, nhưng đúng là cũng có phần quá đáng. Chị trả thù ông một chút cũng là lẽ đương nhiên.”
“Em lại có âm mưu quỷ kế gì?” Cô cười mỉa một tiếng, dường như không trông đợi thằng nhóc phía sau có thể đưa ra ý kiến gì hay ho.
“Chẳng phải là chị không tin rằng bố em thực sự giúp chị thay đổi được số mệnh hay sao? Sao chị không thử thích ông ấy, xem ông ấy có xui xẻo không? Cứ coi như chị không thay đổi được số mệnh thì cũng có thể khiến ông ấy nếm chút mùi xui xẻo?”
“Kít...”
Tiếng phanh xe chói tai như sắp xuyên thủng màng nhĩ của thằng nhóc.
Hồ Bất Động quay ngoắt đầu lại. Thằng nhóc thấy vẻ mặt nghiêm nghị của cô thì sự rúm ró. Bỗng nhiên đập vào mắt nó là một nụ cười ám muội. “Hừ... Ý kiến này hay đấy!”
“…” Phạn Đoàn nuốt nước bọt, hối hận vì câu nói lỡ lời của mình. Bố, con... con... không cố ý... lòng báo thù của chị ấy quả thực đáng sợ.
Thế là, từ đó Hạ Phạn Đoàn được thăng chức thành quân sư kiêm cố vấn tình cảm của Hồ Bất Động, được cô hối lộ bằng một cốc kem dâu lớn trong quán cà phê bên cạnh, nhân tiện, giải quyết luôn bữa tối ở ngoài, mặc cho gã coi mỳ ăn liền sánh ngang với sơn hào hải vị kia nếm mùi giản dị, thanh đạm đến cực điểm. Vì báo thù, cô không ngại vất vả tiến hành một cuộc nghiên cứu gian khổ. Đáng tiếc, thằng bé không hề nhận ra, cứ nghĩ mọi chuyện chỉ đơn giản như trò chơi.
“Này, chị hỏi em. Bây giờ, chị rất nghiêm túc hỏi lại em vấn đề này. Em nghiêm túc một chút được không?” Hồ Bất Động gõ gõ xuống mặt bàn, gọi thằng nhóc Phạn Đoàn đang mải mê “liếc mắt đưa tình” với chị bán hàng xinh đẹp.
Phải nói là, sau mấy ngày miệt mài nghiên cứu, cô cũng không phải không có thu hoạch gì, ít nhất cũng biết được trước khi gặp cô, hai bố con nhà này làm thế nào để không bị chết đói. Phải công nhận khả năng bắt chuyện và giả bộ ngây thơ, đáng yêu của thằng nhóc này thật sự vượt xa ông bố “tượng đất” của nó. Cốc kem trước mặt nó đầy ắp, chị bán hàng xinh đẹp cứ cười suốt. Nó đã bắt quen được với người ta nên cốc kem dâu của nó cứ vơi lại đầy, dâu tây thì cứ hết lại có. Đến cô cũng được ké phần, chị bán hàng kia liên tục tới rót thêm nước lạnh cho cô, nhân tiện nói chuyện với thằng nhóc mấy câu.
“Chẳng phải em đang rất nghiêm túc giúp chị nghĩ cách đây sao?” Thằng nhóc cắn thìa, đầu ngẩng nhìn trần nhà, làm bộ trầm ngâm suy nghĩ. “Nhưng mà chị bán hàng đó cứ nhìn em chằm chằm làm em không thể tập trung được.”
“Rõ ràng hai ngày trước, tự em nắm tay người ta, khăng khăng đòi tự giới thiệu. Lại còn hỏi người ta có đứa con trai nào bị thất lạc từ nhiều năm trước không? Chị thật xấu hổ vì phải nói là quen biết em.”
“Đó là vì em đang muốn tìm mẹ mà. Không thể bỏ qua bất cứ một tia hy vọng nào được. Miễn là phụ nữ thì đều có khả năng, hơn nữa, chị bán hàng đó lại rất đáng yêu.” Thằng nhóc nói rồi, lại quay sang phía chị bán hàng tươi cười, duyên dáng kia.
“Vậy em có thể trả lời chị một câu mà chắc chắn mẹ em từng nói cho em đáp án rồi được không? Rốt cuộc, bố em có điểm nào đáng để người ta thích không? vấn đề muôn thuở này, chị thực sự không tìm được đáp án! Không biết đáp án, chị không thể thích được, không thích được thì không thể báo thù được, em hiểu không?”
“Ồ, bố em có điểm nào đáng để người ta thích à? Thực ra vấn đề này, em còn muốn biết hơn cả chị Hồ đó... Ấy ấy, được rồi, được rồi, đừng có giơ tay đánh em, lẽ nào chị không cảm thấy bố em rất đẹp trai sao?”
“Ngoại hình của anh ta không phải đẹp trai mà là lẳng lơ, phong lưu đa tình, trăng gió lăng nhăng”
“…” Phạn Đoàn im bặt, nhiệt liệt hưởng ứng mấy câu thành ngữ chuẩn xác đến không chê vào đâu được. “Ắy... Bố em, ông ấy... trưởng thành, chững chạc.”
“Em chắc chắn anh ta trưởng thành, chững chạc chứ? Chị cảm thấy nên gọi là đờ đẫn, lãnh cảm mới đúng”
“…” Nghe cũng có lý mà. “Này... Bố em... thân thể đáng giá.”
“Lũ trai bao dù có đắt giá đến đâu chăng nữa thì cũng chẳng có gì đáng tự hào cả”
“Này, chị cứ luôn miệng chê bố em cái này chê bố em cái nọ, chí ít cũng phải nghĩ đến cảm nhận của người thừa hưởng gene của ông ấy như em chứ.” Thằng nhóc bĩu môi, hai chân không với tới đất, đung đưa trên ghế sô pha.
“Được, được rồi! Cứ coi như chị sai.” Cô vỗ vỗ cái đầu đang căng phình ra của mình, quyết định đổi phương pháp. “Nếu không thì em nói cho chị, em thích điểm nào ở bố em? Chưa biết chừng chị có thể từ đó nhanh chóng phát hiện ra vài ưu điểm của ông ấy...”
“Ồ... Bố em ấy à... Hồi còn nhỏ, sức khỏe của em không tốt, ông thường xuyên đưa em đi lạc ở nơi rừng núi hoang vu. Ông đi nhanh như bay, em đuổi theo không kịp, liền bị ngã oạch xuống đất, em khóc tru tréo, bò đến bên cạnh ông nhưng ông trừng mắt, rồi cười dọa nạt nói, em phải tự đứng dậy, đừng hy vọng ông ấy đỡ... Lúc đó em cảm thấy bố rất vĩ đại.”
“Chị không muốn bị ngược đãi”
“Còn nữa, thuốc của bố em sắc rất đắng, em rất ghét uống. Nhưng mỗi lần bố bắt em uống thuốc, ông mắm chặt môi, mắt trợn trừng, rất là đẹp trai!”
“Hừ, nếu thế chắc bố em mà bón thuốc cho em nữa thì em phải yêu ông ý vô bờ bến...” Cô nhớ lại cảm