Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2454 lượt.

giác bị anh vành miệng, đổ bát thuốc đắng ngắt vào mồm. Không nghĩ đến thì thôi, hễ nghĩ đến cái cảm giác sặc thuốc đến tối tăm mặt mũi đó là cô liền muốn bóp chết anh ta.
“Ồ, nhưng mà, dáng vẻ bố em cười rất mê hồn. Đó là điểm em thích nhất, chị đã nhìn thấy chưa?”
“Em muốn nói nụ cười lạnh lùng, cười nham hiểm, hay là cười mỉa mai?”
“Là mỉm cười đó...”
“Cười thật lòng?”
“Vâng, nụ cười bất khả chiến bại. Chỉ cần nhìn một lần, đảm bảo chị sẽ thích bố em ngay.”
“Cái hiện tượng nhân gian trăm năm hiếm gặp như thế, em kêu chị đi đâu mà tìm.” Lãng phí cả nửa ngày trời, trẻ con vẫn cứ là trẻ con. Chỉ biết chơi với học, cười ngô nghê cả ngày, chẳng đưa ra được sáng kiến nào. Xem ra, việc cô thích anh còn khó hơn lên trời.
“Vậy chị thử nghĩ cách để bố em cười cho chị xem một lần đi.” Thằng nhóc Phạn Đoàn lại hồn nhiên gợi ý, nhún nhún vai. Thấy Hồ Bất Động ngồi đối diện ho sặc sụa, cho rằng cô quá sự hãi, liền an ủi thêm một câu: “Thực ra bố em rất hiền lành, rất dễ dỗ dành”.
“Tốt nhất là em quay đầu lại nhìn xem, kia có phải ông bố rất hiền lành, rất dễ dỗ dành của em không?” Đột nhiên cô cúi thấp đầu, run rẩy chỉ ra cửa quán cà phê sau lưng Phạn Đoàn...
Phạn Đoàn nghi ngờ quay đầu lại. Quả nhiên, thấy bố mình khoác một chiếc áo choàng dài đẩy cửa bước vào. Ngay lập tức anh thu hút được sự chú ý của cô bán hàng, người mà nó phải mất mấy ngày mới “tiếp cận” được. “Đó... đó... người đó là ai?”
“Theo quan sát, có lẽ là bố em...”
“Chị đang nói đến cô nàng đứng bên cạnh anh ta kia!” Một cô gái trang điểm lòe loẹt, tóc tai xoăn tít nhưng lại khoác trên mình bộ đồng phục của trường nữ sinh.
“Thế cũng phải hỏi, đương nhiên là khách hàng của... bố em.” Hóa ra ngày nay đội ngũ khách hàng trong nghề này đang có xu hướng trẻ hóa. Có tiền là có thể đi bao... bao... bao... trai.
“Chị ta làm gì mà kéo tay bố em chặt vậy? Lại còn dán cả bộ mặt sung sướng vào ngực bố em nữa chứ!”
“Chẳng lẽ em nghĩ người ta bỏ tiền ra chỉ để giữ một khoảng cách an toàn rồi nghe bố em giảng triết lý, giảng lý luận về lòng ích kỷ của con người sao? Này, này, này, em cúi đầu thấp chút đi, bọn họ đến rồi kìa.”
“Nhưng, bố em, ông ấy...”
Hồ Bất Động bịt chặt cái mồm đang bi bô của thằng nhóc, ấn thằng nhóc cúi xuống ghế sô pha, không để nó nhìn thấy cảnh tượng H diễn ra tiếp đó. Còn mình thì nhấp nha nhấp nhổm, lén lút thông qua lưng ghế sô pha theo dõi bàn bên cạnh.
Một người đàn ông không biết đã ngồi đó bao lâu và hút hết hơn nửa bao thuốc. Vừa thấy hai người đi vào, liền luống ca luống cuống, đứng ngồi không yên, dụi cái điếu thuốc trong tay vào gạt tàn, siết chặt nắm đấm.
Woa... vở kịch này gay cấn đây! Hóa ra, công việc của anh lại lắm thử thách như vậy. Không những phải chiều lòng khách hàng, mà còn phải đối mặt với anh bạn trai cũ của khách hàng nữa. Mà chiếc áo choàng kia của anh, chắc là sản phẩm của công ty, trước giờ có thấy anh mặc ở nhà đâu. Cả ngày chỉ thấy anh khoác bộ áo dài truyền thống, khiến cô có cảm giác mình đang quay ngược dòng thời gian.
“Người đàn ông này là ai?” Tiếng quát tháo của người đàn ông kia khiến cô không thể không chú ý.
“Không nhìn thấy sao, đương nhiên là bạn trai mới của tôi rồi.” Mắt cô ta nhướn lên vẻ thách thức, người thì dựa sát hơn vào tấm ngực phía sau.
“Cô ta đang khinh bạc bố em!” Cuối cùng thằng nhóc Phạn Đoàn cũng vùng thoát khỏi sự khống chế của Bất Động, nghếch cằm lên ghế sô pha, cùng Bất Động xem trộm màn kịch hấp dẫn trước mặt.
“Nghề của bố em chính là để người ta khinh bạc.” Cô thản nhiên trả lời một câu, rồi tiếp tục quay đầu xem kịch.
“Anh ta là bạn trai mới của cô? Vậy tôi là gì?” Người đàn ông bật dậy khỏi ghế sô pha.
“Cũng là bạn trai, nhưng là bạn trai cũ.” Cô nàng nữ sinh nhướn mày, hoàn toàn không thèm đoái hoài đến cái gã mới bị “giáng chức” làm bạn trai cũ, quay lại, âu yếm nhìn anh chàng cũng vừa “thăng chức” bạn trai mới. “Cục cưng! Anh nói câu gì đi! Người ta vì anh nên mới chia tay với bạn trai trước đó.”
Hạ Thiên Lưu nãy giờ vẫn đứng một bên, yên lặng xem kịch. Anh liếc nhìn người đàn ông vừa mới nhảy bật khỏi sô pha... Sau lưng, hai cái đầu thập thò bắt đầu nhăn nhó.
“Bạn gái của anh sao?” Anh chỉ vào cô nàng đang ưỡn ẹo bên mình, nói với người đàn ông dường như đang muốn xé xác anh trước mặt.
“Vớ vẩn, cô ấy là bạn gái tao, tao theo đuổi mấy tháng trời mới giành được. Hai người vừa quen mấy ngày, tao tuyệt đối sẽ không nhường cô ấy cho mày. Vì theo đuổi cô ấy, tao ngày nào cũng mua đồ ăn sáng cho cô ấy, còn đưa đón đi học, đến ngủ cũng không ngon giấc, bây giờ mắt đã thành mắt gấu trúc rồi, mày xem đi. Cô ấy kêu đói bụng, nửa đêm tao phải lái xe đi mua đồ ăn đêm cho cô ấy, lái xe quá tốc độ bị công an tóm, tao phải giải thích gãy lưỡi, cuối cùng vẫn phải lãnh một hóa đơn phạt. Rồi còn hy sinh cho tình yêu, cô ấy kêu buồn, tao buôn điện thoại thâu đêm với cô ấy, phí điện thoại tháng này đến tao cũng chẳng dám tưởng tượng, cô ấy...”
“Bây giờ là của tôi rồi.” Anh cắt ngang dòng bi phẫn của người đàn ông