Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2493 lượt.

với anh đó. Chuyện sợi dây nhân duyên gì đó kia, chỉ là chuyện đùa thôi. Đừng có để bụng nữa. Đây là tờ giấy ngày xưa chị Nhất Nhất cho em, trả lại anh, đừng suy nghĩ nữa. Hàng xóm, láng giềng ra gặp vào chạm mặt, anh không thể làm như không quen biết em được, đúng không?”
“…” Anh thực sự căm giận tờ giấy nhàu nát vừa được móc ra từ túi của cô, anh không muốn nhìn thấy nó nữa. Nhưng cô không chịu bỏ qua, nhét tờ giấy đáng chết đó vào túi áo ngoài của anh.
“Này, là bạn bè thì đừng có nhỏ mọn như thế mà. Em đã xin lỗi anh rồi, là em không hiểu chuyện, không nên đùa quá đáng như vậy.”
“…” Hóa ra không chỉ đơn giản là xa lánh, mà còn vội vàng vạch rõ khoảng cách với anh... “Cô biết sai rồi” có nghĩa là cô không nên quen người như anh, đúng không? Trong ký ức của anh, cô chưa từng nhận sai trước mặt anh như vậy. Trong ký ức của anh, cô cũng chưa từng nói chuyện với anh quái lạ như vậy. Trong ký ức của anh, cô càng chưa từng chủ động nói mọi người chỉ là bạn... Quan hệ giữa bọn họ từ khi nào trở nên hời hợt đến mức chỉ cần dùng hai chữ là đã có thể khái quát được?
“Em nói với anh một chuyện rất buồn cười. Một lần em đến câu lạc bộ trai bao, kết quả gặp ai, anh biết không?”
“…”
“Trác Duy Mặc đó!” Cô vứt toẹt lời hứa giữ bí mật với Trác Duy Mặc, đem tên trai bao đáng thương đó ra làm chủ đề tán róc sôi nổi. “Anh ta đi làm trai bao, anh có biết không? À, nói đến trai bao, bà chủ của câu lạc bộ trai bao đó còn hỏi anh, có hứng thú làm trai bao hay không đấy!”
“… Em muốn anh làm không?”
Một câu nói khẽ vang lên, xuyên thủng bức màn yên tĩnh của đêm lạnh, phủ lấp tiếng ồn ào của cô, cô gần như ngạt thở.
“Nhà anh chẳng thiếu tiền, đi làm nghề đó làm gì? He he. Ý, không còn sớm nữa, em về trước đây.” Chuyện trò xong rồi, cô quyết định rút lui trong vinh dự. Nhưng vừa mới quay người đi thì bị một cánh tay giữ chặt...
“Làm gì vậy? Muốn em giúp anh xin nghỉ học ngày mai à?”, cô nghiêng đầu hỏi anh. “Chuyện anh bỏ học đến giờ đã thành danh chính ngôn thuận rồi mà.”
“…” Anh vẫn im lặng, chỉ nắm tay cô chặt hơn, kéo về phía mình.
“Đau quá, anh bỏ tay ra được không?”
“…”
“Ê, thực sự rất đau đấy. Anh đừng có thô bạo thế. Sau này, anh sẽ không xui xẻo nữa, không cần trả thù em tàn nhẫn vậy đâu.” Cô cười vụng về. Lực siết trên cánh tay cô biến mất hoàn toàn... “Anh sẽ không xui xẻo nữa”, ẩn ý trong câu này lẽ nào anh không hiểu?
“Em cần gì nói như vậy? Để anh cảm thấy mình là kẻ đần độn sao? Em cho rằng anh đang giận cái gì?” Anh cười nhạt, lủi xa cô một chút, móc cái tờ giấy đầu xỏ tội ác kia ra khỏi túi, chẳng thèm nhìn lấy một cái, đã vo nó thành một cục, ném toẹt vào đống bùn đất trong chậu hoa, quay người đẩy cửa nhà mình, trước khi mở còn dừng lại một chút, nhìn tay nắm cửa. “Ai muốn làm bạn của em?”
“Rầm.”
Cô nhìn tờ giấy bị anh ném đi, cắn cắn môi, xoa xoa mũi. Chết rồi! Chưa biết chừng khéo quá lại hóa ra vụng! Xem ra lần này cô thực sự đắc tội với hàng xóm rồi. Mà thôi, chuyện hàng xóm, láng giềng để sau hãy nói, bây giờ cô phải nhanh chóng chui vào chăn đệm của mình đã. Cô sắp đông cứng rồi!
Cô chà hai bàn tay vào nhau, chạy về phía căn hộ của mình. Nhưng vừa vào đến cửa thì thấy kẻ bỏ rơi cô ở rạp chiếu phim khi nãy, không biết đã đứng như trời trồng ở đó từ bao giờ.
“Á!” Cô bị cái người đột nhiên xuất hiện làm cho giật mình nhảy dựng lên. Cô vuốt vuốt ngực, trấn tĩnh lại. “Chẳng phải anh đi tiếp khách sao? Sao lại đột nhiên chui ra... Này... Anh làm gì mà cười ngọt ngào... như vậy chứ?”
“…”
“… Không phải là anh tăng ca đêm với tôi chứ? Tôi thì chẳng vấn đề gì... nhưng tôi không trả thêm phí tăng ca đâu.”
“…”
Anh mỉm cười, ánh mắt vẫn không rời khỏi người cô. Không phải mẫu đàn ông dửng dưng, lạnh nhạt mà chính xác là mẫu đàn ông cô muốn, cô thích. Cô khịt khịt cái mũi hơi ngạt, sải bước về phía anh, đầu dựa vào ngực anh, tay bám lấy eo anh. “Có quan hệ gì đâu, cứ xem như không nhìn thấy bản chính, bản lậu tôi cũng không để ý.”
“…” Cơ thể anh hơi cứng lại, nheo mắt quan sát cô nàng ngốc nghếch trong lòng mình. Anh mắm môi, không cười nữa, rồi đẩy cô ra. “Tôi tan làm rồi.”
“Ý? Này, tại sao giờ giấc làm việc của anh bây giờ lại thất thường như vậy? Tôi dứt khoát yêu cầu anh phải đưa cho tôi một bảng thời gian biểu, tôi cũng có thể làm tốt...” ừm! Còn chưa... chuẩn bị tinh thần, môi cô đã bị ép chặt.
Mắt cô trợn trừng nhìn Hạ Thiên Lưu đột nhiên nâng đầu cô lên. Cô còn chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo thế nào thì môi anh đã hạ xuống. Trước mắt đen thui, cô không sao nhìn rõ khuôn mặt trước mặt mình, chỉ cảm thấy môi mình nóng rực. Anh hơi nghiêng mặt, mắt nhắm hờ, muốn quan sát phản ứng của cô. Có vẻ như biểu hiện của cô khiến anh rất không hài lòng, anh chau mày, nụ hôn càng mạnh hơn...
Môi cô bị giày vò không chút thương tình. Gương mặt dịu dàng vừa rồi bỗng chốc biến mất, anh lạnh lùng đứng qua một bên, đưa tay phải lên quẹt quẹt cặp môi mỏng, thấp giọng nói: “Lần này cô hài lòng chưa?”.
Cô đứng ngây ra lấy tay che miệng, nhìn anh như k