XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2472 lượt.

lông mày chau lại. Cô nhìn thái độ trầm tư của anh, không hiểu anh đang phân vân điều gì ghê gớm đến vậy? Dường như đang có một cuộc đấu tranh tư tưởng rất nghiêm túc. Nói chuyện với cô thực sự vất vả vậy sao? Cô thừa nhận nhiều lúc cô ương bướng, không nữ tính, cũng không đẹp như anh. Nhưng cái bộ dạng như căm ghét ai đó của anh là sao chứ? Khi anh không cười, có cho không cô cũng chẳng thèm...
Cô đang cúi đầu, lầm rầm trách móc anh thì lại nghe tiếng anh cất lên lần nữa. Không hiểu vì giọng nói lạnh như băng của anh hay vì nội dung của câu nói đó khiến toàn thân cô đông cứng...
“Tôi còn thừa hai tấm vé xem phim, muốn đi xem không?”
“…”
“Đi không?” Anh cứng nhắc lặp lại câu hỏi.
“…” Bây... bây giờ là thế nào vậy? Anh ta đang phục vụ khách hàng, hay là Hạ Thiên Lưu, anh ta đang mời cô đi xem phim? Nếu như là phục vụ cô, anh ta nên nở nụ cười mê hồn và dịu dàng nói với cô mới đúng chứ. Đằng này, anh ta vẫn lạnh nhạt như vậy là có ý gì? Lẽ nào là Hạ Thiên Lưu, anh mời cô đi xem phim? He he... Cô chưa từng thấy thiên thần muốn mời nữ sinh đi xem phim, bọn họ thường chỉ phụ trách diễn phim thôi.
“Đi không?” Lần này nhỏ nhẹ hơn một chút.
“…” Nghe giọng điệu của anh mỗi lúc một dịu dàng hơn, cô len lén ngước mắt lên, muốn nhìn cho kỹ xem rốt cuộc có phải anh đang tiếp khách không. Bọn họ vẫn nên duy trì quan hệ giữa trai bao và khách hàng thì tốt hơn...
“Muốn đi không?” Giọng nói của anh lại dịu dàng hơn chút nữa, kèm theo đó là một nụ cười nhã nhặn bay đến trước mặt cô.
Vừa thấy nụ cười ngọt ngào khác hẳn núi băng ngày thường của anh, cô lập tức thở dài, yên tâm phần nào. Anh nhẹ nhàng gấp sách lại, đứng dậy nhìn cô.
Cô lau mấy giọt mồ hôi lạnh túa ra trên trán vì bị anh dọa hết hồn, trưng ra một nụ cười gượng gạo. “Có phải cuối cùng cũng đến lượt tôi rồi không? Bây giờ là anh đang tiếp khách à?”
“…” Anh chỉ cười, không gật cũng chẳng lắc, thò tay với chiếc áo khoác ngoài bị vứt bừa trên sô pha, ra cửa đi giày.
“Muốn đi, muốn đi! Tôi đương nhiên muốn đi. Anh đợi tôi một chút, tôi đi lấy áo khoác. Tối rồi, bên ngoài rất lạnh!”
Cô mừng quýnh lao về phòng mình, không phát hiện Phạn Đoàn đang thò đầu ra khỏi phòng.
“Bố, con phải làm bài tập rất vất vả thế mà hai người lại chạy ra ngoài chơi!”
“…”
“Bố, bố làm gì mà đứng nghệt mặt ra ở đó thế? Rõ ràng vừa nãy còn cười tươi như vậy...”
“…”
“Ưm, đừng nhìn con vậy mà. Lần trước bố ký tên cho con trên bài thi đẹp quá, cô giáo môn Thư pháp của bọn con ngưỡng mộ bố vô cùng... He he.
“…”
“Con đã chuyển chủ đề rồi, sao bố vẫn còn nhìn con vậy? Ồ, chị Hồ sắp ra rồi...” Thằng nhóc thấy cửa phòng Hồ Bất Động khẽ động đậy, đang định rụt đầu lại thì chợt nghĩ ra chuyện gì đó. Nó tinh quái liếc nhìn ông bố mặt đăm đăm, lạnh lùng của mình, lém lỉnh hỏi: “Bố, tự ghen với chính mình, cảm thấy thú vị chứ?”.
Nói xong, nó rút vội về phòng không dám thò mặt ra ngoài nữa.
Hồ Bất Động chạy ra khỏi phòng, vội vội vàng vàng đi giày. Nhìn nụ cười vẫn thoáng trên môi Hạ Thiên Lưu, cô cắn môi, hỏi: “Ưm, tôi có thể nắm tay anh không?”.
Anh giơ tay đến trước mặt cô, mặc cho cô ôm lấy cánh tay lạnh băng và bắt đầu chui vào lòng mình, chẳng chút đắn đo. Dường như cô đã quyết định phải gỡ lại vốn, phải tận hưởng anh cho đã mới chịu.
Một tràng cười như châm chọc phát ra từ lồng ngực anh, cô sợ hãi, tưởng rằng anh lại hết giờ làm, liền ngẩng đầu lên nhìn.
“Tôi tạm thời còn cười được, cô không cần thiết phải đề phòng vậy đâu.” Anh cúi đầu xuống, nghênh đón ánh mắt thăm dò của cô chẳng chút lẩn tránh.
“Ồ... he he...” Cô nghe câu nói ngang tàng đó lại đi kèm nụ cười tủm tỉm của anh, rõ thật chẳng có chút nào ăn ý cả. Còn chưa kịp suy nghĩ, bước chân của anh đã bắt đầu hướng về phía trước.
“Tôi ghét bị lỡ mất phần đầu, đi nhanh chút.”
“… Ừ!” Cô ậm ừ đáp lại. Anh kéo cô băng băng xuống lầu. Bàn tay anh nắm hờ lấy tay cô, chỉ cần kéo mạnh một chút là tuột ra ngay. Có vẻ hôm nay anh ta hơi tắc trách thì phải. Con gái thường có cảm giác không an toàn, không thể nắm chặt hơn chút sao? Thật là!






Cái giá của việc bao trai
“Có quan hệ gì đâu, cứ xem như không nhìn thấy bản chính, bản lậu tôi cũng không để ý."
Phải nói là trên thế giới này có rất nhiều hình thức chào hàng. Tiệm cơm, tiệm vải hay nghề nào cũng phải chào hàng. Ngay đến tiệm cho thuê sách mà Hồ Bất Động làm thêm, thỉnh thoảng cô cũng phải chào hàng một cuốn sách, bằng cách cầm cuốn sách mà mình chẳng chút hứng thú giả bộ đọc một cách say mê. Nói cách khác, mấy chuyện đó, cô chẳng lạ lẫm gì. Nhưng khi bản thân cô trở thành một người tiêu dùng, hơn nữa còn là tiêu những đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình, cô không thể không bảo vệ một chút quyền và lợi ích người tiêu dùng của mình.
Hạ Thiên Lưu từ khi bước vào rạp chiếu phim, vừa ngồi vào chỗ liền ngoẹo đầu qua một bên, ngủ bù. Nhìn cảnh đôi nam nữ chính trong phim chuẩn bị sinh ly tử biệt, cô nắm chặt tay, cũng muốn “sinh ly tử biệt” v