Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2477 lượt.

o đâu.”
“Cô cũng cảm thấy nó kém cỏi sao?”
“Anh ta rõ là tên ngốc mà.” Cô biết đương sự không có ở đây, liền công kích người ta không chút nể nang.
“Vậy cô cảm thấy nó thiếu điểm gì?”
“Đối với phụ nữ anh ta hoàn toàn không tâm lý. Đúng là nhìn anh ta cũng không đến nỗi, tiêu tiền hào phóng, có cô nàng còn cảm thấy anh ta chẳng khác nào mấy nhân vật nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình. Nhưng mà, đầu anh ta chứa toàn bã đậu. Con gái thích nghe những câu gì, anh ta không biết. Con gái thích dùng đồ gì, anh ta cũng chẳng biết nốt. Tuy thay bạn gái như thay áo, nhưng kỳ thực, anh ta chẳng hiểu thế nào là yêu.” Nói xong, cô còn phụ thêm một nụ cười mỉa mai, khinh thường, chẳng cần biết kẻ bị xem thường kia là con trai người ta, hay nói cách khác mẹ đương sự đang ở ngay trước mặt.
“Ừ, tôi cũng cảm thấy như vậy. Lúc nó mười bốn tuổi, tôi đã phát hiện chiếc bao cao su đầu tiên trong ví của nó, liền nghĩ rằng tương lai nó sẽ rất xuất chúng. Ai ngờ, lại bị một đứa xử nữ chê bai. Thật làm tôi mất mặt.” Bà ta đặt hộp cơm trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn cô dò xét, rất quái dị. “Haizzz, không ngờ, cô cũng hiểu mấy chuyện đó nhiều đấy chứ? Có phải tối qua cô tắt điện thoại không?”
“… Tôi nói này, tư duy của bà có thể không cần nhảy cóc nhanh như vậy có được không?”
“Hi hi, tôi đang định hỏi cô, bạn trai trước của cô có phải là cái người luôn thích cười hi hi không?”
“…”
“Được rồi, được rồi! Xem ra tôi buộc phải dạy dỗ thằng con bất hiếu này đến nơi đến chốn rồi, haizzz.” Bà chủ thở dài, ngẩng đầu nhìn Hồ Bất Động đang chuẩn bị bỏ đi. “Ê, bạn trai trước đây của cô có hứng thú làm trai bao không?”
“Bà muốn làm gì?”
“Không có gì! Tôi chỉ cảm thấy, cậu ta rất được đấy, chỗ tôi cần người tài thế này. Nếu như cô gặp lại cậu ta, phiền cô chuyển lời giúp tôi một tiếng. Nếu như cậu ta có hứng thú, giá cả có thể thương lượng.”
“Nhà anh ấy cái gì cũng thiếu nhưng chỉ có tiền là không thiếu.”
“Giá cả tôi nói ở đây, cũng không hẳn là tiền bạc. Gãi đúng chỗ ngứa của người khác là sở trường của tôi mà.”
“Nếu như tôi còn gặp lại anh ấy, nhất định sẽ giúp bà chuyển lời.”
“Ừ, vậy cô mau biến đi, chớ làm phiền tôi ăn sáng!”
“…”
Hợp đồng ký rồi, Hồ Bất Động nghiễm nhiên trở thành khách hàng của Hạ Thiên Lưu. Nhưng ngày nào cô cũng phải khóc thầm nhìn anh bận bịu tiếp các cô gái khác. Ngày nào anh cũng ra khỏi nhà với dáng vẻ khác nhau và trở về với mùi nước hoa khác nhau. Mỗi ngày, khách hàng của anh ta đều thay đổi nhưng có một điều không thay đổi đó là, cứ hết giờ làm là anh ta trở mặt.
Cô nhớ rất rõ, hôm đó, cô từ trường về tới nhà, thấy anh ngồi trên sô pha nhếch miệng mỉm cười. Cứ tưởng rằng, cuối cùng cũng đến lượt người khách bị lãng quên trong xó nhà này rồi, liền định lớn tiếng hoan hô và lao ngay đến bên anh. Nhưng trong tay anh cầm chiếc điện thoại không biết là của cô ả nào tặng cho, anh giơ một ngón tay, đặt ở giữa môi, ra hiệu cho cô im lặng, tốt nhất là tránh sang một bên, không được làm phiền anh làm việc. Cô phồng miệng, cố vểnh tai lên nghe xem cô gái kia là ai mà dám tranh giành người đàn ông cô thích. Có vẻ cô gái kia đang õng ẹo, nũng nịu, Hạ Thiên Lưu chỉ nghe, thỉnh thoảng khẽ ậm ừ vài tiếng, tiếp chuyện cô ta một cách chuyên nghiệp.
Cô nghe mà ghen nổ mắt. Đột nhiên, lại nghe thấy tiếng “tít tít” báo hết giờ làm việc.
“Em mặc kệ! Nói yêu người ta đi, nếu không người ta sẽ chết cho anh xem!” Cô nghe rất rõ tiếng nũng nịu vọng ra từ điện thoại. Nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt Hạ Thiên Lưu cũng tức thì biến mất khi vừa nghe tiếng chuông đồng hồ.
“Vậy cô đi chết đi.” Một câu nói lạnh băng thốt ra từ miệng của kẻ mới phút trước còn mỉm cười dịu dàng kia.
“Tút.” Điện thoại bị dập mạnh, vứt lên mặt bàn, anh dựa lưng vào ghế sô pha, với lấy cặp kính trên mặt bàn, rồi đeo lên sống mũi, lật lật cuốn sách đang đọc dở, nhàn nhã đọc ...
“…” Nhìn dáng vẻ ung dung, thản nhiên của anh mà cô toát mồ hôi lạnh, gắng sức nuốt nước bọt, hết sức thông cảm với cô gái kia. Chắc cô ta còn chưa hết há hốc nhìn điện thoại, không dám tin vào tai mình nữa, càng không biết nên đi chết hay ngồi khóc. Xem ra lần trước anh chỉ vứt cô lại rồi bỏ đi là đã rất nể mặt rồi... Hóa ra, anh ta phũ phàng hơn cô tưởng nhiều. Càng ngày cô càng cảm thấy một phút hồ đồ bỏ tiền bao một trai bao thực sự là hành động không sáng suốt. Không biết bây giờ trả hàng, có coi là vi phạm hợp đồng không và phải trả bao nhiêu tiền vi phạm hợp đồng nhỉ?
“Cô về rồi à?” Một tiếng có thể coi như lời chào hỏi thoát ra từ miệng Hạ Thiên Lưu.
“Hả? ừ... he he...” Bây giờ anh ta không cười, tốt nhất cô nên tránh xa một chút. Đây không phải mẫu đàn ông cô thích.
“Cô có rảnh không?” Câu này có thể coi là lời hẹn hò của anh ta không nhỉ?
“…” Cô ngây ra. Anh ta không hề mỉm cười mà, xem ra vẫn chưa đến lượt cô hưởng thụ đâu, cô hoàn toàn không có hứng thú khi anh ta không cười. “Anh muốn làm gì?”
Anh nghiêng khuôn mặt đang đeo kính, nhìn thẳng vào cô, định mở miệng nói gì đó nhưng lại thôi, mắt cụp xuống,