Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2491 lượt.

ới anh một phen, muốn anh tôn trọng chút quyền lợi người tiêu dùng của cô. Mà công nhận anh rất có tinh thần trách nhiệm, nụ cười trên môi vẫn không hề tắt. Nhưng anh ta ngủ khì thế kia, cười thì cũng có tác dụng gì chứ?
Không nên như vậy. Anh ta nên cười hì hì và ôm cô xem hết bộ phim, chứ không phải tủm tỉm cười rồi ngủ lăn ra thế kia. Bỏ mặc cô bơ vơ ôm túi bắp rang bơ. Tại sao thái độ lần này lại khác hoàn toàn với lần đầu tiên anh ta đi làm vậy? Thì ra anh ta dụ dỗ cô ký hợp đồng, thanh toán xong thì bắt đầu lạnh nhạt với khách hàng. Rõ là loại thực dụng, hám tiền. Đây là một âm mưu, là âm mưu mà anh ta và mụ tú bà kia bày ra! Cái danh hiệu VIP của anh ta hóa ra chỉ là chào hàng!
“Anh cho tôi cơ hội gì chứ? Anh ngủ từ lúc bắt đầu vào phòng chiếu đến giờ. Tôi còn chưa vừa lòng, anh đã chạy đi tiếp khách hàng khác. Tôi biết nổi giận đó!” Cô không còn hứng thú với đôi nam nữ chết đi sống lại, đầu thai chuyển kiếp trên màn hình nữa, cũng đứng dậy, giận dữ bỏ ra ngoài. Cuộc đời cô còn không rõ đi đâu về đâu, làm gì rảnh rỗi đi lo chuyện kiếp này kiếp trước của người khác. Khốn kiếp!
“…” Anh cho cô cơ hội giữ anh lại, nhưng rõ ràng, cô không thể, thậm chí còn không hiểu dụng ý của anh!
“Này! Tôi đang nói chuyện với anh đấy! Anh không nghe thấy sao?” Vừa ra khỏi cửa phòng chiếu, cô lập tức điều chỉnh âm lượng to lên.
“…” Nghe cô hét gọi, anh dừng lại, quay đầu, quắc mắt nhìn cô. “Cô muốn trả thù tôi?”
“…” Anh không nể nang lột trần mưu đồ của cô. Cô mắm môi, giọng nói như hụt hơi: “Tôi... tôi, tôi nào biết được việc anh nói số mệnh tôi đã thay đổi rồi là thật hay giả. Tôi muốn thử xem sao. Liệu tôi thích anh, anh có xui xẻo hay không mà thôi? Từ báo thù khó nghe quá”.
“Thử thế nào rồi? Kết quả cô hài lòng chứ?”
“Lần đầu tiên tôi khá hài lòng. Nhưng, bây giờ, anh... thế nào đây? Định cầm tiền rồi trở mặt chắc?”
“…”
“… Xí... Được rồi! Tôi dùng tiền anh bán thân để bao anh... He he, anh không cảm thấy vòng tuần hoàn này cũng không tồi sao?”
“… Cô đúng là kẻ chẳng biết tốt xấu!” Anh rít qua kẽ răng. Không cần dài dòng với cô nữa, anh bước nhanh ra khỏi rạp chiếu phim.
Cô đứng trơ ra đó, trừng mắt lườm hồi lâu, rồi xua xua tay, rút ra một kết luận: “Không biết cô nàng nào ngu ngốc lại đi thích cái loại lạnh lùng, tẻ nhạt thế này? Trả lại tôi nụ cười dịu dàng đó!”. Khi anh đã đến bên người phụ nữ khác thì không được nói chuyện với cô nữa. Cái gì mà không biết tốt xấu? Cái gì mà báo thù? Bộ mặt anh ta nom thật đáng sợ. Cô gái bao anh tối nay, chắc chắn thích những mối tình bi thảm!
Bị bỏ lại một mình, Hồ Bất Động ngẩng đầu hứng gió thu lành lạnh. Cô về nhà, cuộn chặt áo khoác ngoài. Lúc này mới hiểu, cái bàn tay nắm lấy tay cô lúc tới rạp chiếu phim tuy không nóng rực, nhưng ít nhiều vẫn truyền cho cô chút hơi ấm. Một mình về nhà thật thê thảm, đây chính là điểm khác biệt giữa trai bao và một người bạn trai thực sự. Khi anh đi tiếp khách hàng khác, cô phân vân không biết nên đi tìm một trai bao khác hay về nhà một mình ủ rũ. Nếu xét theo tiêu chuẩn nụ cười dịu dàng thì Tần Vĩnh Thi là lựa chọn không tồi, Trác Duy Mặc thì thôi đi, kêu anh ta trưng ra một nụ cười gượng gạo, đầu tiên anh ta sẽ hất tung bàn, rồi dùng ghế đập cho cô hôn mê. ừ... Hay là cô nên đòi bà chủ câu lạc bộ cho cô xem danh sách trai bao thượng hạng, nhân tiện cô tố cáo thái độ phục vụ khách hàng của VIP mà bà ta cung cấp, đã vứt bỏ cô giữa đêm lạnh như thế nào. Thật là!
Oán thán cả đoạn đường, về đến nhà, cô uể oải định tới đẩy cửa xếp. Mùi thuốc lá quen thuộc từ góc tường nhà hàng xóm bay đến. Cô dừng lại, tay vẫn đặt lên cửa xếp. Cánh cửa sắt han gỉ lạnh buốt như tảng băng màu xám nhưng nhờ bàn tay của cô giữ nguyên trên đó hồi lâu mà được hưởng chút hơi ấm đáng lý không thuộc về nó. Cô lủi lại sau một bước, làn khói thuốc đó bay lên từ sân nhà bên cạnh. Cô hít sâu, nhích mũi chân sang trái, bước hai bước, lại nhích sang phải. Trước mắt cô xuất hiện một đôi giày bóng rổ đế dày, làn khói thuốc lập lờ từ trên đầu cô tỏa xuống...
Chân cô cứ thế đóng băng tại chỗ, đầu cúi gằm, im lặng. Mãi đến khi chọn lựa xong thái độ thích hợp nhất, cô mới ngẩng đầu, nói: “Ý? Đêm khuya vắng vẻ, anh đứng ngoài này hóng gió lạnh, coi chừng dọa chết người khác đấy, biết không?”.
“…” Huỳnh Nhất Nhị hờ hé môi, ném mẩu thuốc lá xuống đất. Anh không nghĩ câu đầu tiên cô nói lại thản nhiên đến thế. Anh hơi lưỡng lự, nhấc mũi chân giẫm lên điếu thuốc mới cháy được một nửa, rồi giấu giếm ánh mắt của mình vào mấy chậu hoa trong sân.
“Không phải anh vẫn còn giận em đấy chứ? Em không hề biết là anh lại nhỏ mọn như vậy!” Cô ngẩng đầu, cười tít mắt, đến mức chẳng nhìn thấy phản ứng của anh thế nào. Nhưng cảm thấy vẫn chưa đủ tự nhiên, cô giơ tay lên định vỗ vai anh, phóng khoáng như huynh đệ thân thiết.
“…” Anh mặc cho bàn tay cô vỗ vào người mình, anh biết, cô đang giả vờ. Anh cũng biết, đây là cách để cô xa lánh anh... Nói một đằng làm một nẻo là sở trường của cô, bất cứ lúc nào cũng có thể phát huy.
“Em đang nói chuyện