Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2522 lượt.
hay không.
“Tôi nghĩ… chắc không sao đâu. Tôi nhắm mắt lại là được mà.” Cậu ta nhìn khoang xích đu đang từ từ hạ xuống liền theo nhân viên phục vụ đi vào.
“Nhắm mắt lại? Vậy chẳng phải là không nhìn thấy gì nữa sao? Nếu thế, kế hoạch của tôi phải làm thế nào?” Cô nhăn mặt, vừa đi theo vừa nhìn mẩu tin nhắn mới gửi đi.
“Này, muốn tan làm sớm thì nấu một nồi cơm nhé! Đừng nói là anh không hiểu ý tôi, đừng hòng giả bộ thỏ non với tôi. Nhưng cũng đừng tuyệt tình quá, biết điểm dừng đó!” Cô nhắn tin cho Trác Duy Mặc.
…
“Chụt, chụt, chụt…”
Một tràng âm thanh quái dị, rờn rợn phát ra từ túi của Trác Duy Mặc, thu hút sự chú ý của Nguyễn Ly đang ngồi ngây ra, tay chống cằm, mắt nhìn về nơi xa xăm. Trong không gian chật hẹp này, muốn bỏ qua một âm thanh trao đổi nước bọt khêu gợi như thế thực là rất khó. Nhìn vẻ nhăn nhó, thò tay vào túi quần, khó chịu móc cái vật thể quái dị kia ra của anh chàng trước mặt, cô nói: “Chuông điện thoại của anh đúng là quê mùa.” Nguyễn Ly không giấu được sự bất mãn, cô vuốt mái tóc xoăn như muốn phô trương đẳng cấp
“Hừm. Hơn nhiều loại đàn ông cô thích.” Anh trừng mắt lườm cô, vắt chân chữ ngũ, rồi hí hoáy đổi nhạc chuông điện thoại.
Một hồi nhạc chuông mới vang lên, những âm thanh cứng nhắc, chẳng có chút giá trị nghệ thuật gì. “Tút, tút…”
“Này, anh đổi nhạc chuông làm gì?”
“Đó là nhạc chuông mà cô bạn gái trước đây cài cho tôi, bây giờ tôi giữ lại làm gì?” Anh không ngẩng lên nhìn cô mà vẫn lúi húi với chiếc điện thoại của mình.
“Anh từng yêu rồi?”, giọng Nguyễn Ly lên cao dường như không tin những gì mình vừa nghe thấy. Thật là quá xem thường sự tôn nghiêm đầy tính đàn ông của anh ta.
“…” Anh hơi ngước mắt lên, trừng trừng nhìn cô, rít từng tiếng qua kẽ răng: “Có muốn bản thiếu gia nói cho cô biết số lượng bao cao su mà tôi đã dùng không?”
“Vậy có nghĩa là anh đang thất tình? Anh vừa bị người ta đá sao?”
“Không hợp thì chia tay tôi. Hừ, chẳng lẽ phải học theo cô, tìm một cô gái tới để chọc tức người ta sao? Vớ vẩn!” Ngón tay của anh gõ vào mục hộp thư đến, mở cái tin nhắn mới. Anh vỗn chẳng thích thú gì với phương thức liên lạc nhằm chán này. Dù gì trước đây mấy cô bạn gái cứ nằng nặc đòi anh nhắn tin chuyện trò với họ nhưng anh đều phớ lờ. Điện thoại là để gọi, có chuyện gì thì gọi điện nói cho tiện, nhắn qua nhắn lại phiền phức chết đi! Chuông điện thoại có gì hay chứ, cứ cách mấy phút lại kêu ầm ĩ. Thật khó chịu!
Cho nên mỗi lần nhận được tin nhắn vớ vẩn đại loại “Anh đang ở đâu thế?”, “Anh nhớ em không?”… thì phản ứng đầu tiên của anh là gọi lại phủ đầu người ta bằng câu:
“Có việc gì?” Anh gắt lên.
Thông thường đối phương sẽ ngây ra một lát, ấp úng không thành tiếng.
“Có chuyện thì nói đi”. Anh lạnh lùng.
Đối phương im lặng thêm mấy giây nữa, sau đó mới lí nhí: “Không có việc gì.”
“Không có việc gì dập máy đây.” Tắt máy…
Nguyễn Ly nhăn mày, nở nụ cười châm chọc. “Nói trước bước không qua đó. Đợi khi nào anh tìm được một cô gái mà khiến anh muốn tìm một cô gái khác để chọc tức cô ta, bản tiểu thư sẽ nể tình chuyện hôm nay mà giúp anh.”
“Bản thiếu gia đây không thèm.” Anh từ chối không chút đắn đo, rồi nhìn dòng chữ đang hiện trên màn hình. Lần đầu tiên thấy tên cô xuất hiện trên màn hình điện thoại của mình khiến bàn tay anh bất giác run run. Nguyễn Ly nhìn anh nghi hoặc. Anh lập tức ho khan một tiếng, lấp liếm sự lúng túng của mình, ngón tay cái nhẹ nhàng ấn phím mở tin nhắn.
“Này, muốn tan làm sớm thì nấu một nồi cơm nhé! Đừng nói là anh không hiểu ý tôi, đừng hòng giả bộ thỏ non với tôi. Nhưng cũng đừng tuyệt tình quá, biết điểm dừng đó!”
“…”
“Là bạn gái cũ nhắn tin cho anh sao?” Nguyễn Ly chớp mắt.
“Không phải.”
“Vậy sao nhìn anh buồn thiu như thấy người yêu cũ của mình đi yêu người khác vậy?” Nguyễn Ly vươn cổ ra, muốn đọc trộm đoạn tin nhắn vừa khiến anh ta biến sắc kia.
“…” Anh bóp mạnh chiếc điện thoại, vứt luôn vào túi, một cảm giác rất khó diễn tả dâng trào. Anh dự định, nếu cô gửi một tin nhắn tương tự những tin anh thường nhận được như: “Anh đang ở đâu đấy” hay “Tôi không tìm được anh, đến đón tôi đi.”, anh sẽ gọi lại theo thói quen nhưng câu mở đầu có lẽ thay đổi một chút.
“Đứng im đó, đợi tôi đến tìm cô.”
Nhưng tin nhắn này lại khác hẳn, anh nhất thời không phản ứng kịp. Hừm, câu mở đầu mà anh chuẩn bị sẵn cũng coi như bỏ đi! Khốn khiếp!
“Đến đây!” Anh vươn tay, những thứ đồ trang sức đeo lủng liểng khắp người phát ra tiếng leng ca leng keng, ngón tay ngoắc ngoắc trước mặt Nguyễn Ly.
“Này, bản tiểu thư vừa mới nói sẽ giúp anh chọc tức một cô gái mà anh nhanh như vậy đã… Woa!”
Chưa nói dứt lời, cô đã bị anh kéo vào lòng, dường như cố ý để cổ của cô vượt qua vai mình. Qua ô cửa kính chắn gió sau lưng anh, cô nhìn thấy trong khoang đu cách khoang của họ không xa, có một khuôn mặt đỏ bừng đang dính sát vào kính, những ngón tay cào cấu vào mặt kính. Tuy khoảng cánh khá xa nhưng nhìn Hồ Bất Động đang bịt chặt tai, mặt mày nhăn nhó, cô biết người đó đang gào thét rất lớn.
C