Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2540 lượt.

nguyện bán thân cho bà?”. Vấn đề này cô thắc mắc lâu lắm rồi.
“Hả?” Bà chủ hơi bất ngờ vì câu hỏi của cô, liền ngây ra mấy giây rồi nhướng mày nghĩ ngẫm. “Ừm, Thiên Lưu nói, cậu ấy muốn mua một thứ đồ rất đắt.”
“Một thứ rất đắt?”
“À! Cậu ấy nói muốn mua một chiếc bồn tắm.”
“Bụp.”
Đây có lẽ là cái lý do bán chính mình vớ vẩn nhất mà cô từng nghe thấy, vì một chiếc “bồn tắm”. Tiên nữ tắm chẳng lẽ thú vị đến vậy sao?






Động lòng (thượng)
“Cộc cộc… cạch tách!”
“Em muốn ăn không?” Một giọng nói êm như ru đến mức có thể khiến người khác tan chảy được thốt ra từ cặp môi mỏng của Hạ Thiên Lưu. Cô gái ngồi trước mắt anh hơi thẹn thùng, cúi đầu xuống, Hạ Thiên Lưu lúc lúc lại chìa tờ menu trước mắt cô hỏi, kiên trì chờ đợi cô chọn món.
“Em rất ít khi ăn đồ ở trong tiệm bánh ngọt nên thấy rất khó chọn.” Cô gái đan các ngón tay vào nhau, ngẩng đầu lên, áy náy nhìn người đàn ông trước mặt.
“Sinh tố xoài nhé.” Hạ Thiên Lưu tự mình quyết định, để tránh cô gái này lại nũng nịu thay đổi ý kiến, anh lập tức đứng dậy, toan đi về phía quầy bán hàng gọi đồ, thì bị cô ta kéo áo giữ lại. Anh cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ bé đang run run trên áo mình. “Sao vậy? Đừng nói dối anh rằng em không thích ăn nhé.”
“Nếu cô còn muốn học theo cô nàng ngốc đó, tôi sẽ đá cô bay ra ngoài đấy!”
“…” Tại sao cùng là một hành động nhưng những thứ cô nhận được lại chỉ là sự phũ phàng, tàn nhẫn. Hu hu… Cô buông tay, ngồi xuống, hứng chịu ánh mắt của mọi người… Cùng là đi ăn với bạn trai trong tiệm đồ ngọt, thế mà kết cục của cô lại bi thảm như vậy.
Cô ghen tị lườm sang bàn Hạ Thiên Lưu. Cô gái kia đang cầm chiếc thìa khoắng khoắng cốc nước màu vàng tươi, chợt múc một thìa lên vẻ đắn đo, xem xét. Hạ Thiên Lưu liền nở ngay nụ cười rẻ tiền của mình rồi nói: “Muốn đút cho anh sao?”.
Trời ơi! Anh ta là ai vậy? Kẻ vừa nói câu gai người “muốn đút cho anh sao” đó là ai vậy? Chẳng lẽ anh ta chính là khúc gỗ mà hằng ngày bất kể cô làm món gì cũng chỉ lạnh lùng nói đúng hai tiếng “không ăn” sao?
“Như vậy được không?” Cô gái đưa tay bịt miệng, cố gắng kiềm chế niềm hạnh phúc, đưa chiếc thìa vào giữa cặp môi mỏng đang mở ra chờ đợi kia. “A…”
Đồ giả nai! Nũng nịu gì chứ? Cứ đẩy qua đẩy lại như thế mà không biết xấu hổ. Xem ra Trác Duy Mặc nói đúng, loại con gái ẻo lả kia cần bị đá bay khỏi hệ mặt trời, hất văng khỏi dải ngân hà
“Ngọt quá!” Hạ Thiên Lưu chép miệng, hơi chau mày nhưng vẫn mỉm cười. “Ngọt quá rồi.”
“Anh không thích à?”, cô gái ngạc nhiên hỏi, hai má càng lúc càng đỏ ửng liền bẽn lẽn múc thìa khác đưa lên miệng mình, liếm môi. Ngọt, ngọt! “Ồ, đúng là rất ngọt!”
Hạ Thiên Lưu cười thật tươi, không nói thêm gì, chỉ trìu mến nhìn cô ta ăn hết thìa này đến thìa khác. Cốc cà phê cầm trong tay, anh chỉ nâng lên nhấp một ngụm tượng trưng.
“Lạnh quá. Đúng là sang mùa thu thì không nên ăn đồ lạnh. Bên ngoài lạnh như vậy, lát nữa em thực sự không muốn ra đó.” Cô gái đó uống được nửa cốc sinh tố thì ngẩng đầu lên nhìn tấm biển quảng cáo ngoài cửa sổ bị gió thổi bay phấp phới.
“Lát nữa em chỉ cần đút tay vào túi áo anh là sẽ không thấy lạnh đâu.” Anh thuận miệng đáp lại, tiện tay rút một tờ giấy ăn, với qua bàn nhẹ nhàng lau những giọt nước đọng trên đôi môi đang đỏ ửng lên vì lạnh kia.
“Vâng. Vậy cũng được.” Tiếng trả lời lí nhí, vo ve tựa như muỗi kêu, cộng thêm gò má đỏ nựng của cô gái kia khi lọt vào mắt Hồ Bất Động thì biến thành một loài động vật.
“Đồ nhặng đầu đỏ! Vo ve gì chứ? Cô làu bàu một mình, đột nhiên cảm thấy một bóng đen to lớn phủ lên người mình, ngẩng đầu lên thì ra là Trác Duy Mặc đang cầm khay đồ uống nhìn mình chằm chằm.
“Cô làm gì mà phẫn nộ gặm khăn trải bàn vậy? Đói đến mức đó rồi sao?” Trác Duy Mặc nhìn chiếc khăn trải bàn sắp bị cô vò nát rồi nhét vào trong miệng kia, lòng phân vân không biết có nên bỏ ngay ý định vĩ đại, tìm hiểu tâm lý phụ nữ của mình.
“Tôi muốn cắn chết con nhặng đầu đỏ kia. Dám có chung sở thích với tôi!” Cô hít thật sâu cô gắng kiềm chế không nhìn đôi nam nữ mặn nồng, ân ái kia nữa mà quay sang Trác Duy Mặc cũng đang bê một cốc sinh tố xoài giống hệt cốc bên kia.
“Uống!” Anh ra lệnh.
Cô nuốt nước bọt, cầm chiếc thìa bạc giống hệt bàn bên kia, khoắng khoắng cốc sinh tố. Cô mắm môi khoắng thật mạnh, nhưng không ăn. Anh chẳng thèm để ý cô, trở về chỗ của mình uống cà phê. Đến khi cốc cà phê đã chui hết vào bụng anh ta thì cốc sinh tố bên kia vẫn nguyên si chưa động đến tí nào.
Anh chau mày, rồi quay lại nhìn đôi nam nữ cũng uống cà phê và sinh tố xoài giống mình bên kia, thấy họ đang cười nói ngọt ngào với nhau, cô gái đó mặt đỏ đến mức khiến người khác hiểu lầm rằng máu của cô ta đều dồn cả lên má. Còn kẻ tạm gọi là bạn gái đang ngồi trước mặt anh đây lại trừng ánh mắt uất hận mà nhìn mình. Chẳng phải anh hoàn toàn bắt chước Hạ Thiên Lưu sao? Không lẽ anh làm kém đến thế?
“Này!” Anh xua bàn tay trước mặt cô, dò hỏi: “Cô động lòng chưa?”.
“Động rồi, động đến mức m


XtGem Forum catalog