Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2547 lượt.
uốn giết chết anh luôn đây.” Cô đẩy cốc sinh tố xoài lạnh buốt trước mắt mình ra rồi hét lên, toan đứng dậy bỏ đi. Đây hoàn toàn không phải nhiệm vụ dành cho con người. Chẳng cô gái nào có thể chịu đựng một gã thô lỗ như thế này!
“Được lắm! Cô có phải là phụ nữ không vậy? Cô không thấy cô gái ngốc kia cười đến mức sắp bò hẳn lên người hắn ta rồi sao? Cô không có cảm giác gì thì thôi lại còn dám hét lên với bản thiếu gia nữa.” Từ trước đến nay, anh chưa từng đích thân đi mua sinh tố cho bạn gái, lần này anh đã có thành ý như vậy mà cô còn dám nổi đóa lên với anh.
“Anh đã thấy cô gái nào ‘đến tháng’ mà ăn sinh tố xoài chưa hả? Rốt cuộc anh có hiểu thế nào là con gái không vậy?” Cô đập bàn, đứng phắt dậy. “Hơn nữa, xoài khó ăn như vậy, anh bảo tôi ăn thế nào đây? Khốn kiếp, ai động lòng nổi với loại con trai như anh cơ chứ!” Anh ta làm kẻ thù chung của phái nữ thì hợp hơn, không hiểu tâm lý con gái đã đành, đến cả những kiến thức sinh lý cơ bản cũng không biết! Đâu phải cứ tùy tiện gọi một cốc sinh tố xoài mà đòi lấy lòng con gái!
Kết quả cuối cùng của cuộc chiến kịch liệt này là…
“Thưa anh, thưa cô! Tiệm của chúng tôi chỉ hoan nghênh những khách hàng dịu dàng, đáng yêu, nói năng lịch sự nhã nhặn, không gây náo loạn làm ảnh hưởng bữa ăn ngon miệng của người khác. Hi hi, nếu không phiền, xin hai vị từ nay về sau không ghé qua cửa hàng chúng tôi nữa. Cảm ơn vì sự hợp tác.” Cô nhân viên phục vụ hòa nhã, thân thiện khom lưng “tiễn khách” rồi lịch sự đóng cửa lại.
Từng cơn gió lạnh táp thẳng đến.
Buổi học đầu tiên thất bại ê chề. Hồ Bất Động tự thề với lòng mình, kiên quyết không rung động trước gã đàn ông chẳng hiểu thế nào là dịu dàng, chiều chuộng kia. Một chút, một chút rung động cũng không.
Buổi hẹn hò lãng mạn của Hạ Thiên Lưu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố bên ngoài nào. Thấy thìa sinh tố cuối cùng kia sắp được đưa lên miệng cô gái, anh giơ tay muốn giúp cô gái lau giọt nước dính trên khóe miệng thì đột nhiên một hồi “tít tít” vang lên. Tay anh cứng đờ tại chỗ trong giây lát rồi khẽ thả tờ giấy ăn xuống, môi mím chặt, thu hồi nụ cười ngọt ngào khi nãy. Không cần biết mới một phút trước thôi anh còn ngọt ngào, ân cần với người ta thế nào, càng không quan tâm ánh mắt của tất cả mọi người đang cho rằng mình bị trúng tà, anh đứng dậy vứt bỏ cốc cà phê đã nguội ngắt cùng gương mặt sững sờ của cô gái, sải những bước dài ra khỏi quán cà phê.
Anh dừng trước cửa quán, vừa cài lại khuy áo khoác vừa nheo mắt, chăm chú nhìn Hồ Bất Động đang ngồi xổm trước cửa tiệm tạp hóa. Cô đưa lòng bàn tay lên miệng hà hơi sưởi ấm, rồi lại ôm lấy đầu gối, ngồi nhăn mặt. Lát sau, thêm một ai đó từ tiệm tạp hóa đi ra, đứng chắn ngay trước mặt anh. Anh loáng thoáng thấy hắn ta nhét một gói gì đó vào tay cô. Rõ ràng vừa rồi anh còn nghe cô lớn tiếng nói sẽ không đời nào động lòng trước anh chàng kia thế mà bây giờ mặt lại đang hồng ửng lên, chìa tay nhận lấy gói đồ thậm chí còn nở một nụ cười cực kì chướng mắt. Hừ, cô ta đã thề rồi mà lại vô trách nhiệm như vậy. Mặc kệ cho cô ta hối hận. Phụ nữ đúng là hết thuốc chữa!
“Tôi cảnh cáo cô, không được phép nói với người khác tôi giúp con gái mua thứ này, nghe rõ chưa?”
Trác Duy Mặc không thể giấu được sự lúng túng trong lời nói. Hồ Bất Động chợt cảm thấy cái vẻ thô lỗ pha thêm chút lúng túng đó của anh ta đáng yêu hơn nhiều so với điệu bộ khô khan, cứng nhắc lúc trong quán cà phê. Cô đón lấy hộp thuốc, lại thấy anh khom người xuống, nhét thêm một hộp chocolate nóng có đường vào tay cô, rồi ngồi phệt xuống thềm tiệm tạp hóa, nói: “ Con gái thật phiền phức. Nhìn cái gì mà nhìn, uống thuốc đi! Chẳng lẽ còn muốn bản thiếu gia bóc ra rồi đưa đến tận miệng cô?”.
Cô lườm anh, đặt hộp thuốc lên đầu gối, bóc lấy một viên thuốc, rồi uống một ngụm chocolate nóng còn bốc khói nghi ngút. Anh ngồi trêm bậc thềm, định rút thuốc ra hút, nhưng nghe tiếng cô hắng giọng, lại nhét bao thuốc vào túi, cầm chiếc bật lửa nghịch chơi. “Khốn kiếp, cô không mệt sao? Cứ ngồi xổm như vậy làm gì? Ngồi cạnh tôi này.”
“Tôi ngồi xổm… ngồi xổm là được rồi.” Thà chết cô cũng không thể ngồi cạnh anh ta, bởi nếu để anh ấy phát hiện ra thì chết chắc.
“Cô bị bệnh gì vậy?” Anh nghi ngờ lườm cô một cái. Chỉ gọi cô lại đây ngồi cho đỡ gió lạnh thôi mà, đâu phải có ý đồ gì với cô, làm gì mà cảnh giác cao độ vậy?
Cô không nói gì, chỉ nhìn chiếc bật lửa trong tay anh cứ lóe lên rồi lại tắt, tắt rồi lại lóe. Ngụm chocolate nóng khiến cô bỏng rát cả đầu lưỡi, cô siết chặt đầu gối, cố gắng điều hòa lại trái tim đập loạn xạ không theo quy luật của mình.
“Thịch thịch… thịch thịch… thịch thịch…” Lẽ nào lời thề của cô lại chẳng đáng giá chút nào sao? Tại sao lần nào cũng vậy, lời thề còn chưa kịp trôi khỏi miệng đã bị cô nuốt lại.
“Thịch thịch… thịch thịch… thịch thịch…” May mà lần này anh không hỏi cô: “Động lòng chưa?”.
“Thịch thịch… thịch thịch… thịch thịch…” Âm thanh không đến nỗi quá lớn. Chắc sẽ không bị anh ta phát hiện ra đâu. Tốt hơn hết vẫn nên tránh xa anh ta một chú