Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2548 lượt.

Kết luận của cô lập tức được kiểm chứng. Cô vừa ngẩng đầu liền phát hiện cô gái đi cùng Hạ Thiên Lưu kéo anh vào trong cửa hàng bán đồ nội y. Cô cắn móng tay, toát mồ hôi lạnh nhìn Trác Duy Mặc đi bên và chờ đợi một câu hét toáng lên như phát điên của anh: “Vì tôn nghiêm của đàn ông, bản thiếu gia đây tuyệt đối không bước chân vào trong đó!”, tiếp đến anh sẽ gạt tay cô ra và nhất quyết đứng ngoài này hút thuốc. Cô thì muốn vào trong xem thử Hạ Thiên Lưu bị dắt vào cái chốn tội ác này có thể sống nổi hay không?
“Cô… muốn vào không?”, một câu hỏi tuy không đến mức ngọt ngào nhưng có thể coi là dịu dàng nhất mà Trác Duy Mặc từng nói và người vinh hạnh được nghe câu ấy chính là cô, Hồ Bất Động.
“Ừm! Hả? Vừa rồi anh nói cái gì?”
“Bản thiếu gia hỏi cô có muốn vào trong đó không?” Cô ta làm gì há hốc miệng ra vậy chứ?
“…” Cô chỉ vào mấy búp bê người mẫu trên người chỉ mặc đúng bộ bikini, vẻ mặt như muốn hỏi: “Anh chắc chắn chứ?”.
“Hỏi cô có muốn vào trong không, cô làm gì mà rắc rối thế? Muốn đi thì nhanh chân lên! Cứ thế anh kéo tay cô lôi vào trong.
Cô phát hiện anh vừa thấy mấy bộ nội y treo ngay cửa kính liền vội vàng quay đi chỗ khác nhưng trong cửa hàng này hoàn toàn chẳng có chỗ nào thích hợp để ánh mắt anh dừng lại, anh bị dồn tới đường cùng đành chấp nhận số phận. Cùng lắm là chết thôi mà, dù gì ai mà chẳng một lần phải chết.
“Anh không cần giả bộ không màng sống chết như vậy đâu”. Cô từ phía sau kéo anh giật lại, chỉ vào góc cửa hàng. “Không cần thiết phải đưa con gái vào những cửa hàng như thế này đâu. Chúng ta đứng ở đây đợi là được rồi.”
“…”
Bị cô gọi giật lại rồi kéo vào một góc, anh đành đút hai tay vào túi quần, đứng tựa vào cửa kính của cửa hàng, dán mắt xuống đất, còn cô thì ngắm nhìn đường phố nhộn nhịp người qua lại.
“Anh không thấy rất nhiều người đang nhìn chúng ta sao?” Cô phát hiện người qua đường ai cũng liếc nhìn họ rồi che miệng cười.
“Ừ.” Anh thuận miệng đáp một tiếng.
“Anh không cảm thấy chúng ta rất giống hai kẻ đần độn sao? Nắm tay nhau mà đứng ngây ra như bị phạt trước cửa hàng nội y.”
“Ừ.”
“Này! Rốt cuộc anh có nghe tôi nói không vậy?” Lúc này, đáng lẽ anh phải trừng mắt và nói với cô: “Cô mới là đồ đần độn”, sau đó đẩy cô sang một bên, cắt đứt quan hệ với cô mới đúng.
“Cô… bàn tay bên kia của cô có lạnh không?”
“…” Quả nhiên anh hoàn toàn chẳng hề để tâm đến những gì cô vừa nói. “Bình… bình thường…”
Mắt anh vẫn không rời khỏi mặt đất cứ như thể không phải đang nói chuyện với cô vậy. Nguy hiểm thật! Anh ta không thể cất ngay bộ dạng lúng túng, ngượng nghịu này đi sao? Cô cảm thấy thứ gì đó vừa vụn vỡ trong lồng ngực mình giờ lại bắt đầu lành lặn trở lại.
“Cô đứng ở đây.” Anh ta dựa vào cửa kính, một tay chỉ phía trước mặt mình.
“Anh làm gì vậy?” Cô chạy lên, đứng trước mặt anh.
“Bảo cô đứng đây thôi, cô đơ ra như vậy làm gì?” Anh trừng mắt lừ cô một cái, để cô đứng quay lưng về phía đường rồi chìa tay còn lại tới trước mặt cô.
“Gì vậy?” Nhìn anh chẳng khác nào đang đòi cô một vật gì đó.
“…” Anh lại trừng mắt lườm cô, không dài dòng với cô nữa, cứ trực tiếp tóm lấy bàn tay trái của cô, nhét nốt vào bên túi còn lại của mình. Cô không kịp phản ứng hay phản kháng, bàn tay trái đã anh dũng hy sinh trong túi của anh.
Cô quay lưng lại phía tường, cúi đầu nhìn hai bàn tay mình nằm gọn lỏn trong túi quần anh. Sao mà giống như cô đang ôm anh vậy? Khoảng cách giữa hai người bây giờ chỉ chưa tới một bước chân. Nguy rồi, cự ly này thật không trong sáng chút nào! Cô ngẩng đầu thì chạm ngay phải cằm anh. Mắt anh vượt qua đỉnh đầu cô, cứ nhìn thẳng về phía trước, không hề cúi xuống, hai tay vẫn lấy tay cô nhét trong túi quần.
“Thịch thịch… thịch thịch…” Chết rồi, lại nữa rồi… Nguy hiểm … Nguy hiểm thật!
“Tiếng gì vậy?” Anh dương như nghe thấy tiếng động gì đó, khẽ hỏi.
“Ồ! Không… không có gì! Chẳng có tiếng gì cả.” Cô vội gõ mũi chân xuống đất cho phát ra tiếng động át đi những tiếng “thịch thịch”.
“Rõ ràng có tiếng ‘thịch thịch’ mà!” Cô bắt đầu ngọ nguậy đứng không yên. Anh cau mày nhìn mũi chân đang gõ xuống đất của cô.
“Đâu… đâu có! Anh nghe nhầm rồi.” Cô vội khom người cố gắng kìm nén những âm thanh khó chịu phát ra từ lồng ngực mình.
“Cô làm gì vậy? Đứng im cho tôi! Cấm động đậy lung tung!” Dù gì cả hai tay cũng bị anh kiểm soát hết rồi, cô chỉ đành duy trì khoảng cách “không trong sáng” này với anh.
“Nếu… nếu mẹ anh thua vụ này, anh định đối phó với bà ấy thế nào?”, cô vô cùng nghiêm túc hỏi.
“Liên quan gì đến cô?” Có vẻ như anh không hề coi cô là người cũng hội cùng thuyền nên cũng không muốn tiết lộ chuyện riêng giữa hai mẹ con.
“Tôi chỉ hiếu kì thôi.”
“Lẽ nào… cô động lòng rồi?” Anh nghiêng đầu, kề sát mặt cô.
“Tôi thèm vào!” Cô rướn cổ lên mà hét vào mặt anh.
“Không có thì thôi! Cô to tiếng thế làm gì. Muốn cho cả thế giới nghe thấy sao? Khốn kiếp!” Anh hơi khó chịu trước sự phủ nhận phũ phàng của cô liền quay mặt đi không thèm nhìn cô nữa. Khốn kiếp! Tại sao anh không thể khiến người