Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2722 lượt.

t.
Cô ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt hết sức phức tạp. Anh buồn bực vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp ngay ánh mắt của cô, đột nhiên ngẩn ra một chút, rồi đưa tay gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, động tác vừa vụng về vừa lúng túng. Thì ra cô không chỉ say mê nụ cười dịu dàng, trìu mến mà còn rung rinh trước kẻ khẩu xà tâm phật, ngang ngược, vụng về này. Thật là! Tim cô mắc bệnh thật rồi!
“Cô cúi đầu xuống cho tôi, đừng có nhìn bản thiếu gia bằng ánh mắt đó!” Phát hiện cô vừa chằm chằm nhìn mình khó hiểu vừa mỗi lúc một ngồi xa anh hơn, anh bỗng khó chịu gắt lên, rồi nghiêng đầu, nhìn đi chỗ khác, chợt thấy Hạ Thiên Lưu đã tan làm và chuẩn bị rời khỏi quán cà phê. “Này, cô uống hết chưa vậy? Anh ta muốn chạy rồi. Khốn kiếp, nếu cô khiến bản thiếu gia thua bà già đó xem bản thiếu gia sẽ xử lý cô thế nào.”
“Thịch thịch… loảng xoảng!”
Rất tốt…
Quá tốt…
Cảm ơn anh ta đã kịp thời ra tay giúp đỡ. Nhờ sự xuất hiện đúng lúc của anh mà cô chưa kịp động lòng. Nghe thấy câu nói cuối cùng của Trác Duy Mặc, cô vội chặn lấy ngực mình.
Tốt lắm! Chút xíu rung động của cô bị vỡ tan rồi biến mất hoàn toàn trong phút chốc. Sự trong sáng của cô lại trở lại. Cô đã nói rồi mà, cô tuyệt đối không có chút hứng thú với một kẻ không biết quan tâm. Trác Duy Mặc, anh thua chắc rồi.
Động lòng?
Ha!
Đừng hòng!






Động lòng (hạ)
“Thứ đó hoàn toàn tự động mà, đâu phải nói tắt là tắt được. Tôi không khống chế được nó, cũng không biết phải tắt đi thế nào!”
Phải nói Hạ Thiên Lưu quả là một trai bao xuất chúng. Điều này, trước đây Hồ Bất Động không hề biết. Nếu không phải vì Trác Duy Mặc cần đi theo anh ta học hỏi, có lẽ cô sẽ tiếp tục chọn cách không biết. Bởi vì chẳng ai có thể chịu nổi việc phải chống mắt mà nhìn anh ta yêu chiều người con gái khác.
Kết thúc buổi hẹn hò thứ nhất, cô gái tiếp theo đã đứng trước đài phun nước của thành phố đợi anh. Hai tay anh đút túi quần, mặc cô gái vừa nũng nịu vừa kéo tay nói: “Đáng ghét, để người ta đợi cả ngày trời”.
Anh liếc nhìn cô gái đó, lạnh lùng đáp lại: “Ai bảo em đến sớm, em thích chờ đợi thì cứ thoải mái mà đợi”.
“Tạm thời chúng ta tách bạch hai khái niệm nữ sinh và loài hồ ly tinh kia được không?”
“Có khác gì nhau?” Anh hoàn toàn không hiểu động vật giống cái và nữ sinh có gì khác nhau.
“Anh muốn trở thành kẻ thù chung của tất cả nữ sinh đến vậy sao?” Cô trừng mắt lừ anh.
Anh biết điều mím chặt môi, thọc tay vào trong túi quần, rồi nheo mắt, lắng nghe cao kiến của cô. Cô nhét chiếc thẻ tín dụng trở lại túi quần anh rồi giữ nguyên tay mình trong đó. Cảm nhận được điều gì đó không ổn, anh muốn lùi xa một chút, nhưng chân vừa nhúc nhích thì lòng bàn tay đã chạm vào mu bàn tay lạnh cóng của cô khiến anh đóng băng tại chỗ.
“Này, anh rút tay ra đi, tôi không có chỗ để rồi!” Cô có vẻ chưa tìm được vị trí thoải mái nhất nên gắng sức thọc sâu vào cái túi vốn chẳng lớn gì của anh, ngang nhiên chẳng khác nào một tên ăn cắp ở giữa nơi không người.
“…” Anh nhìn đi chỗ khác, vờ như chẳng đoái hoài gì đến bàn tay lạnh như băng kia.
“Anh cứ trơ ra đó làm gì thế? Động đậy một chút không được sao? Anh có biết vì sao con gái lại thích hẹn bạn trai mình đi dạo phố không? Tôi đang rất nghiêm túc dạy dỗ anh, anh làm gì mà mặt mày cau có vậy? Anh… Đau, đau đau…” Cô ngẩng đầu, định dạy cho anh chàng ngốc kia bài học đầu tiên là nắm tay bạn gái. Nhưng cô chưa dạy xong thì anh đã học xong. Bàn tay cô đột nhiên bị một bàn tay khác nắm chặt lấy thọc sâu xuống đáy túi. Anh ta đúng là học một biết mười!
Cô không kịp phản ứng nhất thời đứng ngây ra, cả bàn tay để nguyên cho anh nắm lấy. Anh cứ ngó nghiêng bốn phía nhưng lại không chịu cúi xuống nhìn cô. Làm gì vậy? Chỉ dạy anh ta nắm tay thôi mà, làm gì mà lấm lét như bọn ăn trộm vậy? Làm cô cũng có cảm giác sởn gai ốc như thể phía sau đang có ánh mắt tức giận nhìn cô khinh bỉ.
Ánh mắt tức giận? Ồ! Ai ở phía sau đang nhìn cô khinh bỉ vậy?
Cô vẫn đặt tay mình trong lòng bàn tay ấm áp kia, quay đầu lại nhìn phía sau phát hiện một ánh mắt băng giá đang nhìn cô chằm chằm khiến những sợi tóc mai trước trán cô gần như kết thành sương. Cô không nói gì, cứ đứng trơ nhìn Hạ Thiên Lưu bị cô gái kia kéo ra khỏi cửa hàng để ghé một cửa hàng khác, lướt qua chỗ cô rồi bỏ đi.
Ánh mắt đó rõ ràng đang nói với cô:
“Cẩu nam nữ…”.
Tại sao lại mắng người ta? Cô bị lườm một cách oan uổng liền bực bội muốn tìm đồng minh. Dù gì thì họ cũng bị mắng là đôi “cẩu nam nữ”, có lý đâu bắt cô một mình nghênh chiến. Cô động đậy bàn tay trong túi Trác Duy Mặc, toan rút nó ra.
“Không được cử động lung tung!” Vừa thấy bàn tay cô khẽ cử động, phản ứng đầu tiên của anh là nghiêm mặt quát một tiếng.
Bất ngờ bị quát, cô giật thót, phát hiện anh hoàn toàn không có ý định trả lại sự trong sạch, công bằng cho cô mà thậm chí còn kéo tay cô chặt hơn rồi đi theo đôi “cẩu nam nữ” thực sự kia.
Haizzz! Tại sao xung quanh cô toàn là những thế lực xấu xa vậy?