Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2723 lượt.
bộ dạng của anh nhìn như muốn thổi bay cô, tại sao còn phải trưng ra nụ cười gượng gạo kia.
Cười không nổi thì đừng cười nữa, cười như vậy còn khó coi hơn cả mếu. Cô cũng đâu phải kẻ nhỏ mọn, nhường cho người khác một ngày cũng chẳng sao. Hơn nữa, tim cô hôm nay đã vận động quá sức rồi thực sự không chịu nổi sự khiêu khích của anh thêm nữa.
“Anh đổi ngày khác tiếp tôi cũng được, không cần miễn cưỡng bản thân thế đâu. Chuyện mua bồn tắm không thể ngày một ngày hai mà thực hiện được. Chuyện gì cũng nên từ từ, đừng gấp gáp quá, dục tốc bất đạt mà.” Cô vừa an ủi vừa nhìn khóe môi anh nhướng lên càng lúc càng cao nhưng cô biết tâm trạng của anh hoàn toàn ngược chiều với nụ cười đó.
“Thôi được rồi. Nếu anh thực sự muốn tăng ca như vậy, tôi sẽ giúp anh toại nguyện.” Cô thở dài, thỏa hiệp với chàng VIP.
“Cô đúng là hết thuốc chữa rồi”, tiếng nghiến răng ken két và nụ cười mê hồn kia thật chẳng phù hợp với nhau chút nào. Nụ cười đó nên đi kèm với những lời đường mật mà anh dùng khi tiếp khách, còn giọng nói của anh bây giờ nghe như thể muốn bóp chết cô ngay tức khắc vậy. Rốt cuộc c phải anh ta đang làm việc hay không? Thái độ và giọng nói của anh ta thực sự khiến cô rối bời.
Chẳng lẽ như vậy gọi là nửa cười nửa không?
Vậy cô có thể chỉ trả anh ta một nửa phí phục vụ không? Bởi vì anh ta chỉ dùng một nửa sự nhiệt tình để phục vụ thôi mà.
Trừng phạt (thượng)
“Đợi nó đập đến mức khiến tôi hài lòng thì sẽ trả lời câu hỏi của cô.”
Hạ Thiên Lưu nổi giận rồi!
Khi Hồ Bất Động rút ra được kết luận này, cô kinh hãi nhảy dựng lên bởi vì hoàn cảnh bây giờ rất kì lạ. Nụ cười mê hồn của Hạ Thiên Lưu rõ ràng giống như đang tiếp khách nhưng anh ta lại không cho cô động vào người.
“Bỏ tay ra.” Nụ cười và giọng nói của anh vẫn dịu dàng đến ngây ngất nhưng ánh mắt lại đang trừng trừng nhìn bàn tay đã chạm vào anh không biết bao nhiêu lần, cất giọng như ra lệnh.
“…” Anh lạnh lùng trừng mắt.
“Này, anh đừng nhìn tôi như vậy. Tại vì tôi nghĩ nói thật dù sao vẫn tốt hơn nói dối cho nên tôi mới…”
“…” Anh mắm môi.
“Này, anh có nhầm không vậy? Bây giờ anh đang tiếp khách chứ không phải đang làm bài trắc nghiệm tâm lý. Cho dù tôi không tốt, cho dù tính tình của tôi khó chịu, lại thích giả bộ nhưng anh phối hợp với tôi là được rồi, cần gì vạch trần tôi.”
“…” Anh thu lại nụ cười.
Cô không đếm xỉa đến sự thay đổi trên khuôn mặt của anh, lẩm bẩm một mình: “Làm gì có trai bao nào chuyên chê khách như anh chứ? Cũng làm gì có khách trọ nào đã ở không lại còn lên mặt với chủ nhà như vậy? Không tự nhìn lại xem bản thân mình là ai. Thấy tôi không nói gì thì tưởng tôi dễ bắt nạt”.
“Ộp ộp ộp”, tiếng ếch kêu lại vang lên, chen ngang cuộc tranh luận của hai người. Hồ Bất Động thở phào, chộp ngay lấy điện thoại mà hét.
“Ai vậy?”
“Ê! Tiền thuê phòng của tháng này, cô có thu không?” Trong điện thoại là giọng một người đàn ông.
Hồ Bất Động sực nhớ ra chuyện gì đó, vỗ “độp” cái lên đầu mình rồi giật lấy chiếc đồng hồ mà hằng ngày Hạ Thiên Lưu dùng để báo giờ tan làm, xem thời gian. “Đúng rồi! Họ La kia, cuối cùng anh cũng chịu nộp tiền thuê nhà! Cả phố chỉ còn mình anh thiếu tiền phòng. Giục anh mỏi mồm, anh cũng không chịu nộp, hôm nay lại chủ động gọi cho tôi. Anh bị chó dại cắn sao?”
“Là bố cô gọi cho tôi dọa, nếu còn không nộp tiền thuê sẽ đuổi tôi ra khỏi tiệm.
“Tôi cũng nói với anh như vậy bao nhiêu lần, sao không có tác dụng?”, Hồ Bất Động vừa nói vừa co kéo anh chàng mặt mày nhăn nhó kia. Anh gạt tay cô ra, cô lại nắm lấy vạt áo anh, kéo anh tới một con phố mua bán. Bây giờ là lúc đi thu tiền thuê phòng và tiền sinh hoạt tháng sau, chuyện tình cảm vớ vẩn tạm gác sang một bên!
“Ai thèm để ý mấy câu vớ vẩn của cô chứ?”
“Rầm.” Cánh cửa bật tung. La Miễn đứng trước một đống tranh chữ cổ, bực dọc tắt điện thoại. Hồ Bất Động cũng cất điện thoại đi, nở nụ cười đặc chất lái buôn. “Tôi đến rồi đây, mau nộp tiền đi.”
La Miễn đang cuộn một bức tranh cổ, nghe tiếng cánh cửa tiệm đồ cổ nhà mình bị thô lỗ đạp tung, còn chẳng thèm quay đầu lại. “Tiền ở trên bàn, cầm lấy rồi cút mau. Lần nào cô đến cũng kéo theo mùi hôi thối. Thật là không biết cô sống mấy năm ở am ni cô kia học được cái gì nữa.”
“Tôi vẫn chưa nói với anh, hồi ở am ni cô, tôi thường đi lại tự do sao?” Hồ Bất Động đưa mắt nhìn Hạ Thiên Lưu bị cô lôi xềnh xệch đi thu nợ, thấy anh ta dường như rất có hứng thú với đống “rác rưởi” trong căn phòng này, đang mân mê bức tranh chữ viết theo lối thảo thư treo trên tường, mà cô nhìn chẳng hiểu gì.
“Ai quản chuyện cô đi lại trong am ni cô, chỉ cần cô không đi lại trong tiệm của tôi là được rồi. Nhìn thấy cô là tôi khó chịu.” La Miễn quay người lại, định ném cho cô một ánh mắt khinh bỉ thì bắt gặp Hạ Thiên Lưu khí chất ngời ngời nhưng ăn mặc phong trần, đang dán mắt vào mấy bức tranh chữ trên tường. Phong cách này của Hạ Thiên Lưu khiến La Mẫn hứng thú. “Này, cô thay bạn trai rồi sao?”
Hồ Bất Động đang bận