Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2555 lượt.
đếm tiền, miệng lẩm nhẩm tính toán, chẳng có thời gian đáp lại anh ta.
“Đem bộ dạng hám tiền của cô so sánh với khí chất nho nhã của cậu đây thật là một trời một vực. Một người đàn ông tốt như vậy sao lại bị cô lừa gạt chứ?”
“Ê! Sao lại chỉ có tiền thuê của một tháng, tháng trước nữa anh vẫn chưa nộp mà?” Chẳng thèm để ý những lời phê bình của La Miễn, đầu cô bây giờ chỉ có tiền.
“Cô chỉ xứng đôi với tên phá gia chi tử nhà họ Huỳnh kia thôi. Đừng hủy hoại một thanh niên tốt thế này.”
“Đừng có đánh trống lảng. Tôi hỏi anh, tiền thuê nhà tháng trước nữa đâu?” Hồ Bất Động chống nạnh, chặn ngay ánh mắt dán trên người tên ngốc đang say mê trong khung cảnh cổ kính của La Miễn.
“Tháng trước nữa đã qua lâu rồi, cô còn nhớ gì chứ? Chuyện cũ theo gió bay, quên được là phúc.”
“Anh quên thì là phúc nhưng tôi quên thì chết đói. Không lôi thôi nữa, cái khí chất nho nhã nhưng không nhét đầy dạ dày kia, anh cứ việc giữ lại mà dùng.” Hồ Bất Động càu nhau, nhìn Hạ Thiên Lưu đang ngồi xổm bên chiếc tủ thấp bày mấy món đồ cổ. “Hơn nữa, chắc anh cũng biết, cái tiệm này không phải của bố tôi, tôi cũng phải nộp tiền cho người khác chứ. Anh nên hợp tác một chút.”
“Anh bạn này, có hứng thú với mấy bức tranh chữ của tôi không?” La Miễn không đếm xỉa đến kẻ không cùng chí hướng kia nữa, khom người, lấy lòng Hạ Thiên Lưu.
Hạ Thiên Lưu quay sang, quan sát anh chàng kia. Anh ta xấp xỉ ba mươi tuổi, đeo một chiếc kính gọng tròn dày cộp, có lẽ đây là hậu quả của việc quá đam mê thưởng thức đồ cổ. Nụ cười của anh ta chướng mắt vô cùng, càng chướng mắt hơn làanh ta không biết đã khoác lên vai anh từ lúc nào, lại còn kéo gần về phía mình, thân thiết như thể anh em lâu ngày. Anh cau mày, không có ý định kết bạn với gã mở miệng là khí chất này, nho nhã nọ nhưng hành vi lại keo kiệt, vô sỉ. Anh quét ánh mắt lạnh lùng lên cánh đang đặt trên vai mình, dường như muốn nói cho anh ta biết, tôi không có ý định làm anh em với anh.
“Tuy cậu ăn vận phong trần nhưng vừa nhìn là biết con người thanh cao, tao nhã, lại rất biết thưởng thức, khác hẳn gã công tử bột Huỳnh Nhất Nhị suốt ngày chỉ biết cãi nhau với tôi. Nhưng người như cậu, sao lại tự hủy hoại mình trong tay ni cô kia?” Anh ta khẽ thì thầm vào tai Hạ Thiên Lưu khiến anh càng cau mày khó chịu, quay lại nhìn Hồ Bất Động thì thấy cô đang lúi húi kiểm tra tiền thật tiền giả, đành trở lại với mấy món đồ cổ trước mặt. Lâu sau, anh đứng dậy, đẩy gã La Miễn cứ “sàm sỡ” bên cạnh mình ra, đến trước mặt Hồ Bất Động.
Cô đứng trước ngọn đèn, cẩn thận soi từng tờ tiền, thấy anh lại gần, liền nói: “Anh tránh qua một bên đi, tôi kiểm tra xong ngay thôi mà”. Nói xong cô khó chịu đẩy anh ra để hứng lấy ánh sáng từ ngọn đèn vừa bị anh che lấp. Chợt bàn tay mềm mại vừa rồi còn phũ phàng cự tuyệt cô lại đang dịu dàng nắm lấy tay cô áp chặt lên ngực mình. Cô xòe cả năm ngón tay vô tư thưởng thức bộ ngực phẳng lì của anh, lúc này mới chịu rời mắt khỏi đống tiền, ngẩng đầu lên nhìn anh.
“Tôi muốn…”, hai tiếng êm như ru bay ra khỏi cặp môi gợi cảm của anh.
“Hả?” Một tay cô vẫn nắm chặt đống tiền, một tay ấn lên ngực anh nhưng chẳ có lấy chút khoải cảm. “Anh muốn gì?” Đừng nói với cô rằng anh ta muốn mua đống “rác rưởi” này.
Anh nắm chặt tay cô áp vào lồng ngực mình, ánh mắt ngại ngần như có tâm sự không tiện nói ra, chỉ tay vào mấy bức tranh chữ cổ, rồi nhếch một nụ cười như muốn làm tim cô tê dại. “Tôi muốn…”
“Anh… anh mua mấy thứ rác rưởi đó làm gì?” Ý chí của cô lung lay.
Anh siết chặt tay cô, nhìn xoảy vào tim gan cô, rồi dùng sắc đẹp giáng cho cô đòn chí mạng: “Tôi muốn… Cô tặng tôi đi.”
“Mua! Mua toàn bộ! Anh muốn cái gì thì sẽ mua cái ấy!” Và bây giờ ý chí của cô hoàn toàn sụp đổ.
“Cảm ơn quý khách! Số tiền còn thiếu, tôi sẽ trừ vào tiền thuê phòng nhé. Haizzz, cô càng ngày càng có khí chất đấy.” La Miễn cười lén, gói ghém hết đống “rác rưởi” xong, liền thu lại số tiền cô vừa kiểm tra thật giả. Tiền trao cháo múc, rồi đá họ ra khỏi tiệm.
Cô ôm một đống rác to tướng, đau xót vì chợt thấm thía câu “nghìn vàng đổi một nụ cười giai nhân”. Nhưng mới chớp mắt, giai nhân kia đã trở mặt không nhận người, nụ cười trên môi biến mất, anh ôm thứ mình thích nhìn cô lạnh tanh.
“Anh có cần thiết trở mặt nhanh như vậy không? Lợi dụng tôi xong thì ném cho tôi bộ mặt đáng ghét đó sao?”
“Cô lấy tư cách gì nói tôi? Mạt cưa mướp đắng mà thôi.”
“…” Anh ta đang tìm cách trừng phạt cô còn ra vẻ thanh cao gì chứ?
“Hừ.” Anh quay người bỏ đi.
“Nhưng chẳng phải bà chủ nói, anh không được nhận đồ của người khác sao?” Cô vội đuổi theo.
Anh dừng bước, quay lại phía sau nhìn cô. “Cô không phải là người khác.”
“…” Cô vừa đuổi đến nơi, thấy anh dừng lại cũng vội vã phanh gấp, ôm đống rác trong lòng chặt hơn chút, hỏi: “Vậy tôi… là người gì?”.
Anh uể oải tiếng lại gần cô. Hai người ôm một đống rác to sụ trong lòng nên cách nhau một khoảng khá xa, tuy vậy cô vẫn nhìn rõ môi anh khẽ cong lên, bởi cô đang nhìn chằm chằm vào nó và nuốt nước bọt, đợi chờ một câu trả lời. Tuy