XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2725 lượt.

cô lờ mờ đoán được đáp án, nhưng ai mà biết anh ta sẽ thốt ra những lời thế nào. Trước giờ tư tưởng lớn của hai người chưa từng gặp nhau.
“Soạt soạt soạt”, đống rác được gói bọc cẩn thận trong tay anh phát ra tiếng động. Tay anh giơ lên, lướt qua mắt cô, sống mũi, miệng, cổ cứ thể di chuyển xuống dưới, gạt túi rác chắn trước ngực cô ra, cuối cùng…
Đặt lên ngực trái của cô… Tay anh ta… đang đặt lên ngực cô… Hạ lưu, vô liêm sỉ.
Cô há hốc nhìn vẻ thản nhiên như không của anh, lắc đầu, lại nhìn ngực trái của mình. Bàn tay vẫn đặt ở đấy lại còn hạ lưu ấn mạnh xuống…
“Nếu anh cho rằng, tôi vướng mấy thứ rác rưởi trên tay này nên không thể đối phó với anh thì anh đã nhầm. Tôi nói cho anh biết, tôi còn có chân để đá người.” Cô cố gắng không chế âm lượng của mình, bình tĩnh hết sức có thể yêu cầu anh thu tay về, tránh làm mất sự trong sáng trong quan hệ của hai người.
“Suỵt!” Anh khom người, sán lại gần cô hơn để nghe rõ tiếng gì đó.
“Anh đừng tưởng tôi không biết hét lên. Sức kìm chế của tôi chỉ có giới hạn thôi.”
“Vẫn chưa đủ.” Anh cau mày nhìn người cô đơ cứng không nhúc nhích, khóe môi lại nhếch lên. “Đợi nó đập đến mức tôi thấy hài lòng th sẽ trả lời câu hỏi của cô.”
“Hả? Câu… câu hỏi gì?” Bây giờ toàn bộ sự chú ý của cô đều tập trung vào bàn tay đang giày vò trên ngực cô.
“Cô là người gì của tôi?” Anh lặp lại câu hỏi của mình.
“…” Cô cắn chặt môi, không cho phép nó tiếp tục run. Liệu có nên nhắc nhở anh, câu hỏi của cô không hề xuất hiện chữ ‘tôi’ không? Mặt cô nóng bừng, không phải vì bàn tay kia vẫn chưa rút ra khỏi ngực cô mà vì trái tim cô… lại một lần nữa phải hoạt động quá sức.
“Ộp ộp ộp.”
Một hồi chuông điện thoại đột nhiên vang lên, phá tan khung cảnh hiện tại. Bàn tay trên ngực trái của cô nhẹ nhàng di chuyển xuống, lướt qua eo cô. Toàn thân cô run lên, phải cố gắng lắm mới không phát ra những tiếng “ư ư”. Cô muốn ngẩng đầu thèn thùng nhìn anh một cái nhưng bị âm thanh quen thuộc kia làm cụt hứng.
“Mày đang ở đâu vậy? Rên rỉ cái quái gì thế? Dạ dày mày hỏng rồi chắc?”
“Ông là ai?”
“Tao là bố mày! Hồ Thước!”
Cô từ chín tầng mây rớt “oạch” xuống mặt đất, ngẩng đầu nhìn anh đang giúp cô cầm điện thoại, dí sát vào tai. À, thì ra anh không phải muốn chạm phần bên dưới, mà là giúp cô lấy điện thoại…






Trừng phạt (hạ)
“Nếu đây chính là cách em báo thù anh thì em thật nhẫn tâm.”
“Lại là bọn quấy rối điện thoại, dập máy đi.” Sau một hồi im lặng, cô gắt lên với Hạ Thiên Lưu.
“Mày dám bảo bố mày gọi điện quấy rối hả? Mày thật đúng là đứa con có hiếu!” Đầu bên kia gầm lên giận dữ, cảm tưởng đục thủng cả màng nhĩ của cô. Cô dịch xa khỏi chiếc điện thoại một chút, đợi khi ông ta gầm xong rồi mới lại ghé tai vào.
“Lòng hiếu kính của tôi đã tan biến hết kể từ khi ông nguyền rủa tôi là loại sát phu, là bà cô già rồi tống tôi vào am ni cô, cuối cùng lại dùng cái tờ khế ước nhân duyên quái quỷ gì đó lừa gạt tôi, khiến tôi lãng phí mất bao nhiêu thời gian. Bây giờ tôi đối với ông chỉ có như vậy thôi, ông muốn ra sao thì ra!”
“Tôi muốn đánh sư phụ của hai người.” Rốt cuộc bọn họ thuộc môn phái quỷ quái gì? Chuyên thu nhận các đồng nam lên núi dạy dỗ sao?
“Nói thật cho mày biết, tao còn muốn đánh lão ta hơn mày nhiều. Gã tiểu sư đệ đó của tao bộ dạng lúc nào cũng thất thần, hết đứng ngây ra lại cười lạnh nhạt, đã thế còn là tên mù đường, không phân biệt nổi phương hướng, đâu có thông minh, lanh lợi như bố mày. Kết quả thì sao, lão ta đem toàn bộ tài sản để lại cho cậu ta. Ngọn núi chết tiệt này tao cũng không thiết nhưng tất cả tài sản dưới núi lão ấy cũng sang tên cho cậu ta. Con gái ngoan, lẽ nào bố của con lại đáng ghét vậy sao?”
“Sư phụ của ông phân chia tài sản thật sáng suốt.”
“Chính sự sáng suốt của lão khiến bố con ta trở thành kẻ ăn bám, phải nhìn sắc mặt của người ta mà sống. Hừ hừ.”
“Ý ông là gì?”
“Mày nghĩ ngôi nhà mày đang sống còn cả dãy cửa tiệm cho thuê kia nữa là của ai?”
“Phì!”
“Mày mau chóng sửa cái thói quen đáng ghét này đi. Nói cho mày biết, phải kính trọng cậu ta một chút. Cậu ta ăn ở vô cùng sạch sẽ. Mày mà phun nước bọt vào cậu ta, khiến cậu ta tống mày ra khỏi cửa thì bố cũng không cứu nổi mày đâu.”
“…” Vậy nếu cô phun rồi thì sao? Hơn nữa số lượng và số lần còn không thể đếm được.
“Còn nữa tuyệt đối không được để cậu ta biết chuyện chúng ta nuốt trọn số tiền cho thuê cửa hàng của cậu ta. Chắc chắn cậu ta đã nghe phong thanh được chuyện gì đó, biết chúng ta ở dưới núi thay cậu ta giữ sản nghiệp, cho nên mới…”
“Không… không phải chứ? Anh ta dường như không có chút khái niệm gì về tiền bạc.” Cô nuốt nước bọt, quay đầu nhìn chú cừu non hoàn toàn không biết mình đang bị định giá. Anh ta hoàn toàn không biết bản thân mình đáng giá thế nào, còn ngốc nghếch đến nỗi ngày đầu tiên gặp cô đã tự chạy đi bán thân.
“Đừng nhìn bề ngoài cậu ta đờ đẫn, ngây ngô, thực ra rất keo kiệt, nhỏ mọn, không dễ chơi đâu. Con người cậu ta chưa biết chừng