Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/520 lượt.
cái gì nữa, toàn nghĩ ra những ý tưởng quái gở.”
Nhan Nặc vừa tức vừa buồn cười, dường như nhớ ra gì đó, cô buồn rầu nói: “Tớ cũng muốn qua đó gặp anh ấy nhưng anh ấy nói với tớ là sắp tới sẽ về, cũng không biết ông nội thế nào rồi, hai ngày nay đều không gọi điện...”
Liễu Tư Thần nhảy qua nhìn cô đầy mờ ám, hạ giọng hỏi: “Ai da, xuân tình của cô nương rung động nên nhớ tình lang rồi hả?” Điệu bộ đểu cáng của cô ấy khiến Nhan Nặc chạy đuổi theo Tư Thần khắp phố.
Sau đó khi đi qua cửa hàng trang sức, Liễu Tư Thần không nén được bản tính tò mò của phụ nữ, liền kéo Nhan Nặc vào xem, cô chỉ các món đồ đang phát sáng lấp lánh và đề nghị: “Hay là mua nhẫn đôi đi? Vừa có ngụ ý lại vừa thực tế.”
Cô vừa nói vừa yêu cầu nhân viên lấy vài mẫu ra cho cô đeo thử, thật không biết là mua cho Nhan Nặc hay mua cho mình nữa. Mấy kiểu sau đó đều na ná nhau, đang định gợi ý cho Nhan Nặc thì thấy sắc mặt Nhan Nặc hơi kỳ lạ, nhìn theo ánh mắt của Nhan Nặc, Liễu Tư Thần cũng thấy chuếnh choáng.
Một đôi nam thanh nữ tú đang ngồi trước quầy chọn nhẫn cưới khiến bao người chú ý, nam phong độ, nữ thanh tú.
Lâm Vũ Triết ngồi thẳng người, cầm một chiếc nhẫn lên ngắm nghía dưới ánh đèn sáng, cô gái bên cạnh anh, Liễu Tư Thần cũng quen, là Cao Tịnh - con gái cưng của thị trưởng Cao, người quản lý lĩnh vực kinh tế của thành phố C. Đôi mắt cô ấy bỗng chốc chùng xuống, nhìn thấy trang sức sáng đến mấy cũng không còn hứng thú nữa.
Lâm Vũ Triết cũng nhìn thấy hai người, anh khựng lại rồi quay sang nói thầm gì đó với Cao Tịnh, sau đó đứng dậy đi về phía hai người. Bóng người cao lớn của anh đứng trước mặt hai người nhưng chỉ nhìn Nhan Nặc rồi mỉm cười: “Sao trùng hợp thế? Đi mua đồ à?”
Nhan Nặc cũng mỉm cười: “Vâng, chúng tôi chỉ đi xem thôi. Anh thì sao?”
Đôi mắt sáng dài của Lâm Vũ Triết khẽ nheo lại, chậm rãi nói: “Anh à? Đến mua nhẫn đính hôn.”
“Đính hôn?” Nhan Nặc ngạc nhiên thốt lên, lúc này cô mới sực nhớ ra và nhìn cô gái xinh đẹp dịu dàng đứng cách đó không xa, trong lòng thầm nghĩ hóa ra tin đồn trên báo là thật, cuối cùng anh ấy cũng phải lập gia đình rồi, cô có chút ngạc nhiên. Cô đưa tay ra thật lòng chúc phúc: “Vậy chúc mừng anh trước.”
Lâm Vũ Triết nói tiếp: “Còn chưa gửi thiếp mời mà, đến lúc đó em nhớ đến sớm nhé!” Nói xong, anh liếc nhìn người đang đứng bên cạnh cô, trong mắt không hề có ý cười đùa. Ánh mắt lạnh nhạt ấy giống như một tấm lưới trải trong lòng Liễu Tư Thần, kết thành từng mối, không thoát ra được.
Cô không nhìn rõ người đàn ông đứng trước mặt nữa, đầu óc choáng váng, cánh tay bám vào ghế đã trắng bệch, gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi lên, dường như đang cố gắng che giấu điều gì đó.
Nhan Nặc không nhận thấy sự khác biệt của cô bạn thân nên chỉ nhiệt tình gật đầu: “Vâng, tôi nhất định sẽ tới.”
Lâm Vũ Triết mỉm cười rồi quay lại bên cạnh Cao Tịnh.
Anh đi rồi, Liễu Tư Thần vẫn chưa tỉnh lại, Nhan Nặc khẽ lay cô: “Tư Thần? Sao thế?”
Lúc này cô mới lấy lại tinh thần, bình tĩnh nói: “Kiểu cách ở đây cũ quá, chúng ta đi hàng khác xem.” Nếu không đi thì cô e mình sẽ mất bình tĩnh, cô không muốn anh nhìn thấy bộ dạng thê thảm và xấu xí của mình.
Liễu Tư Thần tiếp tục kéo Nhan Nặc đi lòng vòng trong khu mua sắm một lượt, Nhan Nặc xem đi xem lại vẫn không chọn được cái nào ưng ý, còn Tư Thần dường như phát điên, mua sắm không ngơi tay. Cô chỉ nói vì muốn tự chúc mừng mình thăng chức nên tiêu nhiều một chút cũng không sao, Nhan Nặc nghĩ Tư Thần trước đây cũng có “tiền án” mua sắm điên cuồng nên cũng không nói gì nữa.
Mấy hôm sau, Nhan Nặc thấy Tư Thần càng lúc càng lạ, nhưng trong thời gian ngắn cô không biết có điều gì không thỏa đáng.
Cho đến một hôm, Liễu Tư Thần mất tích.
Liễu Tư Thần sau khi thăng chức cũng không tránh được nhiều buổi tiệc tùng và tăng ca, đi sớm về khuya cũng là chuyện thường tình. Vì thế ban đầu Nhan Nặc không chú ý, nhưng hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện ra cả đêm cô ấy không về, điện thoại cũng không bật, hơn nữa gọi đến công ty thì được biết cô ấy không đi làm, đây là chuyện chưa từng xảy ra. Hơn nữa bạn bè Liễu Tư Thần ở thành phố C này cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, Nhan Nặc liên hệ với mấy người nhưng đều không gặp cô ấy.
Mấy hôm sau, Nhan Nặc vô cùng lo lắng, ngay cả văn phòng cũng không tới, ở bên ngoài từ sáng sớm cho tới tối khuya, cuối cùng bất đắc dĩ phải nhờ Phương Lỗi tìm giúp. Dù sao ở thành phố C này, quan hệ của anh ấy cũng nhiều hơn cô, chỉ là thành phố lớn như thế này một người muốn trốn không để ai tìm thấy thì quá dễ dàng, bọn họ chỉ còn biết chờ đợi.
Ba ngày trôi qua mà tin tức về Liễu Tư Thần vẫn không có, Phương Lỗi nói, có thể cô ấy đã đi khỏi thành phố này.
Nhưng cô ấy có thể đi đâu được chứ? Nhan Nặc cũng đã gọi điện thoại đến khu tắm suối nước nóng của nhà Tư Thần nhưng cô ấy cũng không về nhà, bố Tư Thần hỏi có chuyện gì cô đành nói do cô nhớ họ nên gọi điện hỏi thăm chứ không dám hỏi xem Tư Thần có xảy ra chuyện gì không, sợ bố mẹ cô ấy