Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/517 lượt.
tay anh, bức xúc kêu lên: “Mặc kệ em, mặc kệ em.”
Tần Phóng đau quá liền rút tay về, trên tay còn in nguyên một hàng răng của cô, anh cũng tức giận lườm cô: “Đau quá! Không ngờ em còn là hổ cái.”
Nhan Nặc bật cười, bị anh ép dạt vào một đầu sofa, miệng còn không biết sống chết mà cãi anh: “Đúng thế, em là hổ, anh là sư tử, anh không quản được đâu...” Từ cuối cùng cô còn kéo dài để trêu chọc anh, trong lúc trêu đùa mái tóc cô từ mang tai khẽ buông xuống, hấp dẫn và quyến rũ vô cùng.
Tần Phóng đè cô xuống sofa, những ngón tay khẽ đan xen vào mái tóc đen dài, những sợi tóc trượt dài trên đầu ngón tay, cảm giác thân mật khiến tim anh ngân lên. Anh cố ý áp sát vào tai cô, hơi thở ấm nóng làm cô mê muội, những ngón tay không nghe lời cũng đang di chuyển xuống dưới. “Không cho anh quản, anh cũng cứ quản, em là người phụ nữ của anh, anh còn không giải quyết được em sao?” Từng từ nặng trịch như gõ vào tim cô, sâu sắc đến mức cô muốn quên cũng không quên được.
Cô co người lại trốn tránh sự trêu chọc của anh, thở hổn hển phản kháng: “Ai để ý anh chứ, anh quá tự đại rồi đấy.” Có điều hơi thở mềm ấm ấy chẳng có sức nặng gì cả mà giống như một liều thuốc kích tình khiến anh không nén được mà hôn cô, gương mặt cô đỏ bừng tới tận mang tai, bàn tay ấm nóng bao trọn vòng ngực mềm mại, cứ chần chừ không chịu di chuyển, không khí bỗng chốc trở nên quyến rũ hơn.
Ánh mắt thâm tình của anh đã gợi lên dục vọng mãnh liệt, không ngừng mê hoặc cô: “Có nhớ anh không?”
Nhan Nặc ngước đôi mắt mơ màng, đôi mắt bị tóc mai che khuất đang nhìn thẳng vào tim anh, dù rất nhớ nhưng miệng vẫn nói: “Không nhớ.”
Sao lại không nhớ cơ chứ? Đêm ngày, trong giấc mơ đều nhớ tới anh, nhớ tới dáng vẻ anh lúc mỉm cười, đôi mắt đen láy luôn khiến cô cảm thấy ấm áp. Nỗi nhớ giống như dây leo bó chặt lấy tim cô, chỉ cần còn hơi thở là có thể cảm nhận được phần khát vọng ấy, không ngờ bản thân mình hóa ra nhớ nhung, dựa dẫm vào anh như vậy.
Nụ hôn của Tần Phóng di chuyển tới mi mắt cô, anh đang cố gắng khống chế hơi thở hỗn loạn và dục vọng đang dâng lên, vùi mặt vào khe cổ cô, anh nói: “Thật sự không nhớ à? Nhưng anh rất nhớ em.”
Nhưng anh rất nhớ em - thế giới như dừng lại ở giây phút này.
Nỗi nhớ như thuốc độc, người đang yêu lại tình nguyện uống.
Lần này Tần Phóng trở về, một trong những nguyên nhân chính là về tham dự lễ đính hôn của Lâm Vũ Triết, bởi vì con cả và con thứ hai nhà họ Lâm đều kết hôn ở Mỹ, vì thế đến người con thứ ba quyết định kết hôn ở Trung Quốc, đương nhiên tổ chức rất lớn. Không ngờ ngày đó đã làm kinh động cả thành phố, ai cũng hớn hở chờ đợi buổi tiệc này.
Nhan Nặc không có tâm trạng mà để ý mấy chuyện này, cô vẫn canh cánh việc tìm tung tích của Liễu Tư Thần. Cuối cùng, sau khi mất tích một tuần, cô ấy cũng gọi điện cho Nhan Nặc, nhưng lại khóc lóc thương tâm và có cảm giác bất lực: “Tiểu Nặc, đời người thật giống như một câu chuyện cười, trước đây tớ luôn cười nhạo những người yêu nhau nhưng không đến được với nhau, càng coi thường những người ngốc nghếch yêu đơn phương, không ngờ bản thân tớ chẳng qua cũng chỉ là cười người hôm trước, hôm sau người cười, đúng là báo ứng, chẳng thích thú chút nào...”
Nhan Nặc nghe được mấy lời không đầu không cuối liền lo lắng hỏi: “Tư Thần... Tư Thần... mau nói cho tớ biết cậu ở đâu đi, tớ đi tìm cậu được không?”
Liễu Tư Thần bỏ qua sự lo lắng của Nhan Nặc, vẫn tiếp tục lẩm bẩm một mình: “Anh ấy không cần tớ, không cần tớ... Tại sao anh ấy không cần tớ, tại sao không yêu tớ?” Một hồi lâu sau, cho tới khi điện thoại báo sắp hết pin cô ấy vẫn chỉ lặp đi lặp lại câu hỏi mơ hồ ấy.
Tim Nhan Nặc đập thình thịch, một Tư Thần vui vẻ, một Tư Thần tự tin, một Tư Thần vô tư lự từ bao giờ lại đau đớn mất kiểm soát thế này? Anh ấy là ai? Sao cô hoàn toàn không biết Tư Thần đang yêu?
“Tư Thần, Tư Thần, tớ rất lo lắng cho cậu, cậu để tớ tìm cậu đi.” Cô nhẹ nhàng khuyên giải, trong lòng vô cùng lo lắng cho tình hình của cô ấy, giọng nói run rẩy cho thấy cô ấy đang yếu đuối, không có ai bên cạnh thì làm sao mà được chứ?
Liễu Tư Thần đột nhiên cười nhẹ: “Tiểu Nặc, cậu không cần lo lắng cho tớ đâu, tớ chỉ muốn một mình bình tĩnh lại, vài ngày là ổn thôi...” Nói xong, cô ấy liền cúp máy, để lại vài tiếng tút tút phiền não.
Nhan Nặc bỗng chốc héo hon, người cô đổ rạp ra sofa, chỉ có mình cô biết, Tư Thần bây giờ rất buồn chán, rất tồi tệ, nhưng cô không tìm được cô ấy, không giúp được cô ấy, phải làm thế nào bây giờ? Cô ôm điện thoại khóc lóc, sau đó gọi điện cho Tần Phóng: “Tần Phóng, Tư Thần gọi điện về rồi, nhưng cô ấy không nói cô ấy đang ở đâu...”
Đầu máy bên kia, Tần Phóng sững lại rồi nói: “Em đừng lo, bây giờ anh tới chỗ em.”
Tần Phóng bỏ lại mọi người ở phòng họp rồi vội vã chạy tới nhà Nhan Nặc, tới nơi Nhan Nặc đã khóc rất nhiều, anh ôm chặt cô vào lòng không ngừng an ủi: “Không sao đâu, cô ấy gọi điện về là không sao rồi.”
Nhan Nặc lắc đầu như đứa trẻ: “Không đúng, không đúng, cô ấy có chuyện rồi, cô ấy khóc rất nhiều, anh nói xem liệu cô ấy