Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi
Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/518 lượt.
có...” Cô không dám nói ra suy đoán của mình, chỉ sợ thành sự thật thì không thể nào lấy lại được.
Mặc dù ngoài miệng Tần Phóng nói không sao nhưng trong lòng cũng không chắc chắn, lại không biết đã xảy ra chuyện gì khiến một cô gái đang vui vẻ trở nên thế này. Nhưng Nhan Nặc đã khóc rất nhiều ngày, ăn không ngon, ngủ không yên, mặc dù trước mặt anh, cô rất kiên cường nhưng anh biết trong lòng cô buồn thế nào...
Cũng may hai hôm sau, Liễu Tư Thần đã gửi mail báo mình vẫn bình an cho Nhan Nặc, sau đó cứ hai ngày gửi một lần. Hai người dựa vào ảnh cô ấy gửi và những lời trong thư đoán cô ấy đã đi khỏi thành phố C, có thể là đi du lịch, điều này cũng khiến mọi người yên tâm hơn, chí ít người vẫn bình an.
Cuối cùng Nhan Nặc cũng yên tâm và bình tĩnh lại, hơn nữa, mỗi lần trả lời thư đều tránh nhắc tới “anh ấy”, hay nói linh tinh với cô, nói mình và Tần Phóng lại cãi nhau thì chẳng còn ai an ủi nữa, nói không ai đi dạo phố với mình nên rất cô đơn, hoặc nói nơi này, nơi kia mới mở cửa hàng ăn rất ngon, đợi cô về cùng đi ăn, hay nói một vài chuyện vặt vãnh khác. Mục đích là để cô ấy mở rộng lòng mình mà sớm quay về.
Thời gian cứ trôi đi, những bức thư Liễu Tư Thần gửi về cho thấy cô ấy đã thoải mái hơn, trong ảnh cô ấy cười nhiều hơn, tuy da có đen đi, lúc ấy Nhan Nặc mới thấy yên tâm.
Cuộc sống dạy con người biết lớn lên, tình yêu khiến con người trưởng thành.
Có điều khiến Nhan Nặc cảm thấy bất ngờ, đó là trước lễ đính hôn một đêm Lâm Vũ Triết đã tới tìm cô.
Dưới ánh đèn đường, dáng vẻ của anh khác hẳn với vẻ phong lưu trước đây, ngược lại có cảm giác tiều tụy khó diễn tả. Anh không cạo râu, áo sơ mi nhăn nhúm, chẳng giống như sắp có chuyện vui, không giống người ngày mai sẽ đính hôn.
Lâm Vũ Triết mệt mỏi chau mày, hỏi: “Nhan nha đầu, em biết cô ấy ở đâu không?” Giọng anh trầm buồn, có cảm giác bất lực.
Nhan Nặc không theo kịp anh nên mở to mắt mơ hồ hỏi: “Cô ấy? Anh Vũ Triết, anh đang muốn hỏi về ai thế?”
Lâm Vũ Triết thở dài, bất giác lấy một điếu thuốc ra châm lửa, hít một hơi rồi nhả ra từng vòng khói, sau đó nhấn mạnh từng tiếng: “Liễu Tư Thần.”
“Tư Thần?” Nghe thấy anh thốt ra hai từ này Nhan Nặc sốc, giọng cũng không còn tự nhiên: “Lẽ nào anh và cô ấy...?” Trong nháy mắt, cô không thể tiếp nhận được sự thật này, hai người không bao giờ gặp nhau thì làm sao đến với nhau chứ? Không thể nào! Lâm Vũ Triết nhìn gương mặt ngạc nhiên của Nhan Nặc, rõ ràng Liễu Tư Thần chưa hề nói gì với cô ấy. Nghe thấy tiếng cô ho vì khói thuốc anh liền tắt thuốc, nghĩ sao lại nói: “Chuyện của anh và cô ấy trong chốc lát không nói hết được, em nói cho anh biết cô ấy ở đâu đi.” Anh dừng lại một lát rồi lại nói: “Thôi, em chỉ cần cho anh biết cô ấy có bình an không là được rồi.”
Một tiếng “bốp” vang lên trong màn đêm thanh tịnh, Nhan Nặc sững sờ nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn gương mặt kinh ngạc của Lâm Vũ Triết, nửa bên mặt anh đỏ ửng, cô mới thấy mình hơi quá đáng. Nhưng cứ nghĩ tới Tư Thần khóc nức nở trong điện thoại là cô lại không kiềm chế được, giọng cô trở nên lạnh băng: “Thôi? Những người như anh sao có thể chơi đùa với tình cảm của người khác thế? Có phải vui là bắt đầu lúc nào cũng được, không vui là tùy tiện kết thúc?”
“Nhan nha đầu, chuyện không phải như em nghĩ đâu...” Lâm Vũ Triết muốn giải thích nhưng không biết nói từ đâu. Chỉ cần nghĩ tới đôi mắt trong sáng, người con gái đang nhìn mình trong bóng đêm là trái tim anh như bị dao cứa. Cứ nghĩ là không quan tâm nhưng không ngờ trái tim mình lại lún sâu thế này, ngay cả bản thân anh cũng không biết phải làm thế nào cho tốt. Anh sai rồi sao? Anh không biết, anh chỉ biết mình rất khó chịu, từ khi Vũ Hàm qua đời, đây là lần đầu tiên anh thấy đau đớn như thế.
Nhan Nặc ngước mắt, cong môi cười châm chọc anh: “Là thế nào thì tôi cũng không có hứng thú muốn biết nữa. Tư Thần ở đâu, tốt hay không cũng không liên quan đến anh, anh mau về chuẩn bị lễ đính hôn đi, chú rể.” Nói xong, cô liền đi vào nhà, không ngoảnh đầu nhìn lại, không muốn nhìn thấy anh nữa.
Lâm Vũ Triết đứng sững trong đêm tối, bóng đêm vô tận đang trải dài sau lưng anh, vừa lạnh vừa nặng nề, không còn nhìn thấy vệt sáng nào nữa.
Vì biến cố đến đột ngột thế này nên Nhan Nặc không muốn tham dự lễ đính hôn của Lâm Vũ Triết, Tần Phóng biết nguyên nhân cũng không ép cô đi, chỉ bảo cô ở nhà nghỉ ngơi, ai biết được hôm đính hôn lại nhận được email của Tư Thần.
Tiểu Nặc, trong ngăn bàn trang điểm của tớ có một chiếc hộp, là quà đính hôn tớ tặng người ấy. Cậu giúp tớ đưa cho anh ấy, tớ đã nói sẽ chúc phúc cho anh ấy, tớ hy vọng anh ấy hạnh phúc, nhưng tớ không có dũng khí nói với anh ấy, cậu nhất định phải giúp tớ, thay tớ nhìn anh ấy hạnh phúc kết hôn, như thế là tốt rồi.
Những lời đơn giản thế này phải tốn bao nhiêu sức lực, chịu bao nhiêu nỗi đau mới nói ra được? Nhan Nặc không dám tưởng tượng.
Thế nên cuối cùng vì bạn thân, cô miễn cưỡng tham dự lễ đính hôn của Lâm Vũ Triết.
Thực ra, mọi thứ đều do ông trời sắp đặt.