Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/521 lượt.

àng nắm tay cô, không có bất cứ cử chỉ thân mật nào khác. Cô nghiến răng nghĩ nhất định lần này phải có sự đột phá, đang tính toán xem là tấn công hay không chuẩn bị gì sẽ thích hợp hơn, cứ nghĩ lung tung như vậy cô đã không cẩn thận mà vấp phải hòn đá, anh vội đưa tay ôm cô và nói câu này: “Sao lại không cẩn thận thế?”
Giọng anh dịu dàng đến mức khiến cô cảm thấy người nóng bừng, không nghĩ gì nữa cô liền tặng anh nụ hôn đầu tiên của mình, hành động bạo dạn này là lần đầu tiên của cô. Cô còn nhớ lúc đó gương mặt anh có lẽ rất ngạc nhiên, có thể là vui vẻ, từ đó về sau quan hệ của hai người cũng dần tốt lên. Ai biết được về sau lại trở nên như thế này, là do cô nói, chúng ta chia tay đi.
Không nên nghĩ lại những điều này, không những không hợp thời mà thực ra không cần thiết.
Nhan Nặc nghiến răng, hất tay anh ra, nhưng anh không chịu, cô nói bên tai anh: “Anh buông ra.”
Đoàn Dịch Sâm sững lại, nhưng tay càng nắm chặt hơn, anh nói: “Tiểu Nặc, anh...”
Anh còn chưa nói xong thì Nhan Nặc đã đẩy anh ra, đứng cách hai người không xa, Tần Phóng đang đứng dưới cổng hoa được kết bằng hoa hồng Champagne, sắc mặt điềm tĩnh như dòng sông băng vạn năm bất động.
Tần Phóng chầm chậm đi về phía họ, một tay ôm vai Nhan Nặc, một tay lịch sự đưa lên trước, mỉm cười nói với Đoàn Dịch Sâm: “Lâu lắm không gặp, giám đốc Đoàn.”
Mối quan hệ tay ba phức tạp, hai mối tình, ba người có tâm trạng khác nhau.






Tất cả mọi người có mặt ở đó đều có thể nghe thấy câu: “Lâu lắm không gặp” bao hàm quá nhiều ý nghĩa, không khí bỗng chốc như hóa băng.
Nhan Nặc cảm thấy cánh tay Tần Phóng ôm mình không chặt cũng không quá lỏng, bất giác cô cảm thấy căng thẳng, cẩn thận ngước mắt nhìn anh, gương mặt nhìn nghiêng của anh sâu thẳm dưới ánh đèn khiến cô không nhìn rõ là vui hay giận, anh còn không hề nhìn cô, đôi mắt tĩnh lặng như biển lớn đang nhìn thẳng vào Đoàn Dịch Sâm, giống như thăm dò mà cũng như đang ra uy. Bây giờ Nhan Nặc mới phát hiện ra Tần Phóng cao hơn Đoàn Dịch Sâm, áp lực bỗng tràn tới.
Đoàn Dịch Sâm định thần lại, lịch sự đưa tay ra bắt tay Tần Phóng: “Rất vui được gặp anh, tôi rất thích những bản thiết kế của anh. Công trình lần này rất thuận lợi và thành công, phản ứng bước đầu từ thị trường rất tốt, hy vọng lần sau chúng ta vẫn còn cơ hội hợp tác.” Nhẹ nhàng nói về chuyện công việc khiến không khí u ám chuyển sang hướng khác, đây chính là bản lĩnh của Đoàn Dịch Sâm, không dễ dàng cho phép người khác động vào mình dù chỉ là một chút.
Tần Phóng khẽ cười, khác hẳn tiếng cười thoải mái hằng ngày của anh: “Đương nhiên rồi, chúng ta có thể hợp tác vui vẻ, hai bên cùng có lợi là tốt nhất.”
Nhan Nặc có chút hoang mang, rõ ràng biết rõ nhưng cố tình không biết khiến cô không chịu nổi, cũng may có người đã giải vây giúp cô: “Tôi đang bảo sao thoáng cái đã không thấy người đâu, hóa ra tập trung ở đây à?” Đáng tiếc đây lại là người làm cho cô thấy không vui nhất - Lâm Vũ Triết.
Thấy Lâm Vũ Triết lịch lãm giữa đám đông cô lại không muốn tặng món quà có ý nghĩa đặc biệt thế này, có lẽ bởi vì anh vừa giải vây giúp cô, có lẽ là đồng cảm, có lẽ là không nỡ, cô đã từ bỏ ý nghĩ trách móc anh. Làm người có quá nhiều thứ bất lực mà người ngoài không hiểu được, sự lựa chọn giữa cá và tay gấu xâm chiến cuộc sống của chúng ta, có lúc bạn lựa chọn thứ gì đó có nghĩa là bạn sẽ từ bỏ đi thứ gì đó, không phải không thể có cả hai mà là quá khó khăn.
Vì trong lòng có quá nhiều chuyện nên Nhan Nặc không ăn uống gì cả, cũng không hiểu tại sao lại uống hết chỗ rượu ngọt chát kia, dạ dày khó chịu, đang định đi lấy điểm tâm để dã rượu thì đã có người nhanh hơn cô một bước, đưa cho cô miếng Tiramisu bày đẹp đẽ trên đĩa thủy tinh, là Đoàn Dịch Sâm.
Nhan Nặc sững lại một hồi rồi mới chậm rãi nói: “Cảm ơn anh!” Sự chăm sóc của anh lại khiến cô không muốn ăn uống gì nữa, dù sao trước mặt anh, cô không thể tự nhiên được.
Đoàn Dịch Sâm nhìn trên bàn chỉ còn lại chút rượu trong cốc liền mỉm cười: “Loại rượu hoa quả này mặc dù ngon nhưng khá mạnh, uống ít thì tốt hơn.”
“Uống một chút cũng không sao, nói chung phải thử qua mới biết có phù hợp với mình không, đúng không?”
Nhan Nặc cầm chiếc dĩa bên cạnh đĩa lên, nét mặt như không có chuyện gì.
Đoàn Dịch Sâm khẽ nhếch môi, cũng mau chóng nghe ra những điều cô muốn nói nhưng không để ý, anh không ngại ngùng mà nhìn thẳng vào cô: “Em biết anh quan tâm tới em là được rồi.”
Sự dịu dàng đã từng có trước đây khiến cô run rẩy không biết nên phản ứng thế nào.
Đoàn Dịch Sâm lịch sự đứng dậy nói: “Hôm nay anh hơi mệt nên về trước, có cơ hội chúng ta hẹn gặp nhau nhé!”
Nhan Nặc cũng đứng dậy theo, khó khăn lắm mới gật đầu đáp lại: “Vâng, chào anh.” Mỗi từ nói ra đều nặng ngàn cân, dường như có một câu nói hay dùng trong tiểu thuyết, nếu có thể mong rằng chưa từng quen nhau, trong lòng cô bây giờ đang nghĩ như thế.
Đợi lúc cô sực tỉnh lại thì đúng lúc nhìn thấy Tần Phóng và Đoàn Dịch Sâm đi lướt qua nhau.


XtGem Forum catalog